Maximianus

Maximianus


We are searching data for your request:

Forums and discussions:
Manuals and reference books:
Data from registers:
Wait the end of the search in all databases.
Upon completion, a link will appear to access the found materials.


Damnatio memoriae: Purging People from Public Memory

In the United Kingdom, Remembrance Sunday is observed annually on the second Sunday of November. This solemn occasion is meant to commemorate the contribution of British and Commonwealth military and civilian servicemembers in the two World Wars and later conflicts. As the phrase commonly associated with this day, ‘lest we forget’ indicates, there is a conscious desire to prevent forgetting the fallen. Yet, the living do not always intend to remember the dead, and at times even made an effort to erase them from people’s memories. The most recognized example of this is damnatio memoriae.

The ancient Romans (the Roman Senate to be more precise) could pass a form of dishonor known as the damnatio memoriae (literally meaning ‘damnation of memory’). In theory, this punishment was meant to be inflicted upon traitors or those who brought discredit to Rome. In practice, however, it could be imposed on anyone that was not in the Senate’s or the Roman Emperor’s good books. One of the most well-known cases may be that of Emperor Geta, who was murdered by his brother Caracalla, and subsequently had the damnatio memoriae inflicted upon him.

A relief carving of Geta has been removed as part of his damnatio memoriae. ( Panairjdde/CC BY SA 2.0 )


Mục lục

Maximianus được sinh ra vào khoảng năm 250 ở gần Sirmium, tỉnh Pannonia (hiện nay là Sremska Mitrovica, Serbia) trong một gia đình chủ hiệu. [9] [10] Bên cạnh đó, trong nhiều tài liệu cổ còn có chứa những ám chỉ mơ hồ về Illyricum như là quê hương của ông. [11] Những tài liệu này còn mô tả những đặc trưng con người xứ Pannonia của ông. [12] Sinh ra tại khu vực biên giới sông Danube vốn bị chiến tranh tàn phá, ông nhận được sự giáo dục hà khắc từ cha mẹ. [13] Maximianus gia nhập quân ngũ và phục vụ cùng Diocletianus dưới triều hoàng đế Aurelianus (cai trị 270-275) và Probus (cai trị 276 -282). [14] Ông có thể đã tham gia chiến dịch Lưỡng Hà của hoàng đế Carus năm 283 và tham dự cuộc bầu chọn Diocletianus lên làm hoàng đế vào ngày 20 tháng 11 năm 284 tại Nicomedia. Việc Maximianus nhanh chóng được Diocletianus phong làm Ceasar được nhà văn Stephen Williams và nhà sử học Timothy Barnes nhìn nhận rằng hai con người này vốn là đồng minh lâu năm, địa vị của từng người đã được bàn bạc và thống nhất từ trước, và rằng Maximianus đã có thể đã ủng hộ Diocletianus trong chiến dịch chống lại Carinus (cai trị 283-285) của ông ta. Tuy nhiên, không có bằng chứng trực tiếp cho điều này. [15]

Là một con người đầy nhiệt huyết, bản tính trung thành tháo vát và không ưa nổi loạn, Maximianus là một ứng viên lôi cuốn cho ngôi vị hoàng đế. Nhà sử học thế kỉ thứ 4 Aurelius Victor đã mô tả Maximianus là: "một thiên tài quân sự, là một đồng sự, người bạn đáng tin cậy, dù có hơi quê mùa". [16] Bất chấp những phẩm chất này của mình, Maximianus vốn lại là người vô học, thích hành động hơn là suy nghĩ. Bài văn tán tụng năm 289, sau khi so sánh những hành động của ông với chiến thắng của Scipio Africanus trước Hannibal trong cuộc chiến tranh Punic lần thứ hai, đã cho thấy rằng Maximianus chưa bao giờ nghe nói về hai danh tướng lừng lẫy này. [17] Tham vọng của ông vốn thuần túy về mặt quân sự, còn về mặt chính trị ông đế mặc cho Diocletianus xử lý. [18] Biện thuật gia Lactantius theo đạo Ki-tô cho rằng, tuy Maximianus sở hữu những lập trường cơ bản của Diocletianus nhưng ông lại là người vô đạo đức - điều có thể thấy được qua những sở thích của ông. Maximianus tận dụng mọi cơ hội thuận lợi để thoả mãn nhục dục, điều mà có thể khiến ông phải đánh đổi bằng ngôi vị hoàng đế của mình. [19] Lactantius buộc tội Maximianus làm ô uế con gái của nguyên lão và đi đêm với các trinh nữ trẻ để thỏa mãn dục vọng bất tận của mình. Tuy nhiên, độ tin cậy của những lời nói này đang được đặt dấu hỏi vì tầm nhìn thù địch của Lactantius đối với những người ngoại đạo (Maximianus theo đa thần giáo La Mã và bài xích Ki-tô hữu). [20]

Với vợ của mình, Eutropia người Syria, Maximianus có hai người con: Maxentius và Fausta. Không có bằng chứng trực tiếp nào trong các tài liệu cổ ghi lại ngày sinh của họ. Theo các ước tính hiện nay thì năm sinh của Maxentius nằm trong khoảng từ năm 277 tới năm 287, trong khi năm sinh Fausta vào khoảng năm 298. [21] Ngoài ra, ông còn có một người con gái nữa tên là Theodora, bà là vợ của Constantius Chlorus. Theo các tài liệu cổ, Theodora là con riêng của Eutropia. Dựa vào dẫn chứng này, hai sử gia Otto Seeck và Ernest Stein cho rằng bà là con của Eutropia và người chồng cũ Afranius Hannibalianus. [22] Tuy nhiên, sử gia Barnes lại không thừa nhận quan điểm này và cho rằng tất cả các nguồn ghi "con riêng" vốn lấy thông tin từ một phần trong tác phẩm lịch sử không đáng tin cậy tên là Kaisergeschichte, trong khi những nguồn đáng tin cậy hơn đều ghi rằng bà là con gái ruột của Maximianus. [23] Do đó, Barnes kết luận rằng Theodora đã được sinh ra không muộn hơn năm 275 bởi một người vợ khuyết danh của Maximianus và người vợ khuyết danh này có lẽ là con gái của Hannibalianus. [24]

Tại thành phố Mediolanum (Milan, Ý) vào tháng 7 năm 285 [25] Diocletianus tuyên bố Maximianus là người đồng trị vì với ông ta, tức là Ceasar. [26] Những lý do cho quyết định này rất phức tạp. Chiến sự bùng nổ ở tất cả các tỉnh trong toàn đế quốc, từ xứ Gallia cho tới Syria, từ Ai Cập cho đến hạ lưu sông Danube, Diocletianus cần một người thay mặt ông để quản lý khối lượng công việc nặng nề của mình. [27] Sử gia Stephen Williams cho rằng Diocletianus tự coi mình là một vị tướng lãnh tầm thường và cần một người như Maximianus để gánh hầu hết các cuộc chiến cho ông ta [28] .

Thứ đến, Diocletianus lại có một yếu điểm đó là ông ta không có bất cứ người con trai nào, mà chỉ có một người con gái tên là Valeria và bà không bao giờ có thể kế vị ông ta. Do vậy, ông ta buộc phải tìm kiếm một người nào đó không thuộc gia đình của mình để cùng cai trị và người này phải là một người mà ông ta cảm thấy đáng tin cậy. [29] (Sử gia William Seston đã lập luận rằng Diocletianus, cũng giống như những vị hoàng đế không có hoàng tử thừa kế trước đó (như Nerva, Trajan hay Hadrian. ), đã chọn Maximianus làm filius Augusti ("con trai Augustus") của mình sau khi tấn phong cho ông ta. Một số người đồng ý với ý kiến này, nhưng sử gia Frank Kolb lại cho rằng việc nhận con nuôi chẳng qua là do hiểu sai các tài liệu cổ. [30] Tuy nhiên, điều này không phải là không có khả năng vì Maximianus đã lấy họ Valerius của Diocletianus. [31]

Và cuối cùng, Diocletianus biết rằng việc cai trị đơn độc là một mối nguy hiểm và rằng trước đó đã từng tồn tại tiền lệ cùng chia sẻ quyền lực hoàng đế. Cho dù uy danh đến đâu, ngai vị của một vị hoàng đế đơn độc vẫn có thể dễ dàng bị lung lay, điển hình là hai vị tiên đế Aurelianus và Probus của ông. [32] Aurelianus bị một tên thủ hạ hành thích khi ông đang đứng trên đỉnh vinh quang, sau khi đưa Đế quốc La Mã ra khỏi thời kỳ khủng hoảng. Còn Probus thì bị binh lính ám sát sau khi họ tôn Carus lên ngôi. Trong khi đó, Carus đã chia sẻ quyền lực cùng hai người con trai của ông ta. Dù chỉ cầm quyền trong một thời gian ngắn ngủi hơn một năm, nhưng triều đại Carus khá suôn sẻ, khác với Aurelianus và Probus. Ngay cả vị hoàng đế đầu tiên, Augustus, (cai trị: 27 TCN-19 CN), thay vì tự mình chấp chính, ông ta đã chia sẻ quyền lực với các đồng sự. Kể từ thời Marcus Aurelius (cai trị: 161-180), đã có nhiều hình thức đồng hoàng đế tồn tại một cách chính thức, [33] ví dụ như Marcus Aurelius và Lucius Verus hay Geta và Caracalla. Đó là những lý do tại sao Diocletianus muốn chọn một người mà ông ta tin tưởng làm đồng hoàng đế.

Hệ thống cai trị kép này rõ ràng là có hiệu quả, phản ánh qua một sự kiện có tính chất tôn giáo: vào khoảng năm 287, Diocletianus lấy tên hiệu Iovius trong khi Maximianus lấy tên hiệu Herculius. [34] Iovius và Herculius mang ý nghĩa biểu tượng: Tên hiệu Jove (tức thần Jupiter) mà Diocletianus chọn có vai trò chi phối lập kế hoạch và chỉ huy trong khi Hercules (tiếng Việt còn gọi là Héc-quyn), với vai trò anh hùng sẽ hoàn thành nhiệm vụ được giao. [35] Tuy nhiên, dù với hai biểu tượng này, hai vị hoàng đế không phải là các "vị thần" trong tôn giáo thờ cúng hoàng đế (mặc dù họ có thể đã được ca ngợi như vậy trong những bài tán tụng hoàng đế). Thay vào đó, họ đã được coi công cụ của các vị thần, là những người đại diện các vị thần trên Trái Đất. [36] Một khi các nghi lễ đã kết thúc, Maximianus sẽ nắm lấy quyền kiểm soát triều đình phía Tây và đã được cử đến Gallia để chống lại quân khởi nghĩa Bagaudae trong khi Diocletianus quay về miền Đông. [37]

Phong trào Bagaudae ở Gallia thường xuất hiện một cách thoáng qua trong các tài liệu cổ, bắt đầu bằng cuộc nổi dậy đầu tiên vào năm 285 của họ. [38] Nhà sử học thế kỷ thứ tư Eutropius mô tả họ là những người nông dân được dẫn dắt bởi hai người tên là Amandus và Aelianus, trong khi Aurelius Victor gọi họ là những tên cướp. [39] Nhà sử học David S. Potter lại cho rằng, nhóm người này không đơn thuần chỉ là một toán nông dân, có thể họ theo đuổi ý tưởng về một xứ Gallia tự trị hoặc cũng có thế họ có ý định phục vị cho cựu hoàng Carus vừa bị lật đổ (ông này là một người gốc Gallia Narbonensis, thuộc miền Nam nước Pháp ngày nay): trong trường hợp này, họ là những binh sĩ đào ngũ chứ không phải một toán thổ phỉ. [40] Mặc dù nếu xét về nhiều khía cạnh, ví dụ như trang bị vũ khí nghèo nàn, binh lính không được huấn luyện tử tế cộng với tướng tá yếu kém, lực lượng này rõ ràng là đối thủ dưới cơ của các quân đoàn La Mã. Tuy vậy, Diocletianus vẫn xem phong trào Bagaudae là một mối đe dọa đáng để một vị hoàng đế như ông phải bận tâm đối phó. [41] Trong thời gian chuẩn bị cho chiến dịch chống lại người Bagaudae, Maximianus có liên quan đến một vụ thảm sát những binh sĩ theo Chính thống giáo Copt tại tổng hành dinh của một quân đoàn đóng ở Thebes (tại Aucanus thuộc Thụy Sĩ ngày nay) vào mùa xuân năm 285. [42]

Cuối mùa hè năm 285, Maximianus đã tiến quân vào Gallia và giao chiến với lực lượng Bagaudae. [43] Những thông tin chi tiết của chiến dịch này không nhiều: Các nguồn sử liệu chỉ chăm chú vào việc ca ngợi Maximianus cùng những chiến thắng của ông thay vì tường thuật về diễn biến chi tiết cũng như về chiến thuật. Bài tán tụng Maximianus vào năm 289 ghi lại rằng quân khởi nghĩa đã bị đánh bại bởi "sự kết hợp giữa tính tàn nhẫn và lòng khoan dung". [44] Vì đây là một chiến dịch chống lại các công dân của đế quốc, tức là người La Mã đánh người La Mã - một điều được coi là đáng ghê tởm - nên nó không được nhắc đến trong các tước hiệu và các cuộc diễu binh khải hoàn chính thức. Quả đúng như vậy, bài tán tụng Maximianus tuyên bố rằng: "Tôi nói qua tình tiết này một cách nhanh chóng thôi, bởi vì tôi cảm nhận được lòng hào hiệp trong con người của ngài khi ngài thà quên chiến thắng này đi hơn là ăn mừng nó." [45] Đến cuối năm đó, lực lượng khởi nghĩa đã suy yếu một cách đáng kể. Maximianus chuyển phần lớn quân đội của ông tới biên giới sông Rhine, qua đó báo hiệu một thời kỳ ổn định. [46]

Vào mùa thu năm 285, hai đạo quân của người rợ - đạo quân thứ nhất của người Burgundi và người Alamanni, đạo quân thứ hai là của người Chaibones và người Heruli - lội qua sông Rhine và tiến vào xứ Gallia. [47] Đạo quân đầu tiên đã bị để mặc cho chết bệnh và chết đói, trong khi đạo thứ hai bị Maximianus ngăn chặn và đánh bại. [48] Sau đó, ông thiết lập một tổng hành dinh bên sông Rhine hoặc tại Moguntiacum (Mainz, Đức), Augusta Treverorum (Trier, Đức), hoặc tại Colonia Agrippina (Cologne, Đức) [49] để chuẩn bị cho các chiến dịch đến xứ Germania trong tương lai. [50]

Mặc dù phần lớn xứ Gallia đã được bình định, khu vực biên giới với eo biển Manche vẫn còn bị hải tặc Frank và Saxon cướp bóc. Các hoàng đế trước đó như Probus và Carinus đã bắt đầu cho gia cố bờ biển Saxon nhưng vẫn còn dang dở, [51] thể hiện qua việc các nhà khảo cổ không thể tìm thấy căn cứ hải quân nào tại Dover và Boulogne trong giai đoạn từ năm 270 đến 285. [52] Để đối phó với vấn đề hải tặc, Maximianus đã bổ nhiệm Mausaeus Carausius, một người Menapii tới từ Hạ Germania (phía nam và phía tây Hà Lan) vào chức vụ chỉ huy khu vực eo biển và để dọn dẹp hết đám hải tặc. [53] Carausius đã làm công việc này rất tốt, [54] vào cuối năm 285 ông ta đã chiếm được một lượng lớn các con tàu hải tặc. [55]

Tuy nhiên, Maximianus sớm nghe được tin rằng Carausius đã chờ đợi cho đến khi đám hải tặc hoàn thành việc cướp bóc rồi mới tấn công và chiếm giữ chiến lợi phẩm cho riêng mình thay vì trả lại cho người dân hoặc nộp vào kho bạc hoàng gia. [56] Maximianus nổi giận, liền lệnh bắt và hành quyết Carausius. Điều này khiến cho ông ta phải chạy trốn đến Britannia. Carausius nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ dân chúng Britannia. Ít nhất hai quân đoàn đóng ở Britannia (II Augusta và XX Valeria Victrix) và có thể một số hoặc tất cả quân đoàn đóng gần Boulogne bên kia eo biển Manche (có thể là XXX Ulpia Victrix) đã đứng về phía ông ta. [Ghi chú 2] Sau đó, Carausius nhanh chóng loại bỏ số ít những người vẫn còn trung thành với Maximianus trong quân đội của mình và tự xưng là Augustus. [57]

Maximianus có lẽ đã bất lực trước cuộc nổi dậy. Ông thiếu một hạm đội vì ông đã giao nó cho Carausius và ông cũng đang phải bận rộn đem quân đi đánh người Heruli và người Frank. Trong khi đó, Carausius tăng cường thêm tàu cho hạm đội của ông ta. Ngoài việc trả lương cao cho quân lính của mình, Carausius còn tuyển mộ thêm lính đánh thuê người Frank. [57] Đến mùa thu năm 286, Britannia cùng phần lớn phía tây bắc Gallia và toàn bộ khu vực bờ biển eo biển Manche đã nằm dưới sự kiểm soát của Carausius. [58] Carausius tuyên bố bản thân ông ta đứng đầu một nhà nước Britannia độc lập, một Britanniarum Imperium (Đế quốc Anh) và cho phát hành tiền xu với độ tinh khiết cao hơn rõ rệt so với những đồng tiền của Maximianus và Diocletianus nhằm lôi kéo tầng lớp thương gia từ Britannia và Gallia. [59] Ngay cả quân đội của Maximianus cũng bị ảnh hưởng bởi thanh thế và sự giàu có của Carausius. [60]

Thấy Carausius tự xưng là Augustus, Maximianus cũng tự xưng làm Augustus vào ngày 1 tháng 4 năm 286. [3] Điều này giúp ông có được địa vị tương tự và đứng ngang hàng với Carausius. [61] - để cho các cuộc chiến giữa hai người là giữa hai Augusti (số nhiều của Augustus), chứ không phải là giữa một Augustus và một Caesar - và Maximianus được tuyên truyền là người anh em của Diocletianus, bình đẳng với ông ta về cả quyền lực và uy tín. [62] Diocletianus đã không thể có mặt khi Maximianus xưng đế, [Ghi chú 3] đây là lý do khiến Seeck đưa ra giả thuyết là Maximianus tiếm ngôi nhưng vì Diocletianus sợ sẽ xảy ra nội chiến nên ông mới công nhận điều này sau đó. Tuy nhiên, giả thuyết này không đạt được nhiều sự đồng thuận và nhà sử học William Leadbetter mới đây đã bác bỏ nó. [63] Bất chấp khoảng cách vật lý giữa hai vị hoàng đế, sự tin cậy của Diocletianus dành cho Maximianus là đủ để khiến ông trao đại quyền cho cho Maximianus và Maximianus cũng đủ kính trọng Diocletianus để vẫn làm theo ý ông ta. [64]

Về mặt lý thuyết, đế quốc La Mã không phải là một đế quốc kép. Mặc dù cũng có sự phân chia là mỗi vị hoàng đế có triều đình, quân đội, dinh thự riêng, nhưng đây là những vấn đề của thực tiễn, chứ không phải về bản chất. Những tuyên truyền của đế chế từ năm 287 nhấn mạnh về một La Mã duy nhất và không thể chia rẽ, một patrimonium indivisum. [65] Như lời của một kẻ ca ngợi đã từng bày tỏ với Maximianus: "Vậy là đế quốc vĩ đại này là một vật sở hữu chung của cả hai bệ hạ, mà không có bất kỳ bất hoà nào xảy ra, chúng thần cũng không phải hứng chịu những cuộc tranh chấp nào giữa hai bệ hạ, nhưng rõ ràng bệ hạ đã giữ đế quốc này ở thế cân bằng như những gì hai vị Heracleidae, những vị vua của Sparta, đã từng làm được." [66] Những điều luật được ban hành cùng với các lễ hội hoàng gia được tổ chức dưới danh nghĩa của cả hai vị hoàng đế, ngoài ra còn có một đồng tiền chung được lưu hành ở cả hai phần của đế quốc. [67] Diocletianus đã có lắm lúc ban hành mệnh lệnh cho tỉnh Africa của Maximianus và Maximianus có lẽ cũng đã có thể làm những điều tương tự với những vùng đất của Diocletianus. [68]

Các chiến dịch vào năm 267 và 268 Sửa đổi

Nhận ra không thể dập tắt cuộc nổi loạn của Carausius ngay lập tức, Maximianus đã khởi binh đánh các bộ lạc dọc sông Rhine trước. [69] Dù cho họ thường tranh chấp với nhau thay vì tấn công La Mã, [70] những bộ lạc này vẫn là một mối đe doạ đáng lo ngại đối với nền hoà bình xứ của Gallia, vì nhiều người trong số họ đứng về phía Carausius. Chỉ còn vài thông tin còn sót lại về thời điểm diễn ra chính xác của chiến dịch sông Rhine của Maximianus trong phạm vi từ năm 285 dến 288. [Ghi chú 4] Ngày 1 tháng 1 năm 287, trong khi đang tiến hành nghi lễ đón nhận các Fasces của chấp chính quan, Maximianus nhận được tin về một cuộc đột kích của người rợ. Ông lập tức cởi bỏ toga (loại áo dài La Mã), vận giáp phục rồi khởi binh đi đánh người rợ. Mặc dù không hoàn toàn đánh tan tác hết toàn bộ quân thù, Maximianus vẫn tiến hành kỷ niệm một chiến thắng ở Gallia trong cùng năm đó. [71]

Maximianus tin rằng các bộ tộc Burgundi và Alemanni sống trong vùng Moselle-Vosges là mối đe doạ lớn nhất, do đó ông nhắm mục tiêu vào họ đầu tiên. Ông tiến hành chiến thuật tiêu thổ, tàn phá vùng đất của họ để khiến cho họ chết dần vì đói khát và bệnh tật. Sau khi đối phó xong với người Burgundi và Alemanni, Maximianus đổi mục tiêu sang bộ tộc Heruli và Chaibones yếu hơn. Hai bộ lạc này đã bị dồn ép và đánh bại chỉ trong một trận. Maximianus đích thân đốc chiến, phi chiến mã dọc theo thế trận cho đến khi người German rơi vào hoảng loạn và tan vỡ. Quân đội La Mã đã truy đuổi các đạo quân người rợ đang tháo chạy và đánh cho họ tan tác. Sau đó, khi mà kẻ thù đang suy yếu vì đói khát, [70] Maximianus đã phát động một cuộc xâm lược toàn diện dọc theo sông Rhine. [72] Ông tiến sâu vào lãnh thổ của người German, mang sự huỷ diệt đến với xứ sở của kẻ thù [70] và thị uy quân lực La Mã. [73] Và đến cuối năm 287, ông đã đạt được thành công như mong đợi và khiến cho các vùng đất dọc theo sông Rhine hoàn toàn sạch bóng người German. [70] Một người ca tụng Maximianus đã phải thốt lên: "Tất cả những gì tôi thấy ở bên kia sông Rhine là đất La Mã". [74]

Chiến dịch chung chống lại người Alamanni Sửa đổi

Mùa xuân tiếp đó, khi Maximianus chuẩn bị để đối phó Carausius thì Diocletianus quay trở lại từ miền đông. [75] Hai vị hoàng đế hội ngộ trong năm đó, nhưng không ai biết rõ về địa điểm lẫn thời gian chính xác của cuộc hội ngộ. [76] Họ có lẽ đã thống nhất về một chiến dịch chung chống lại người Alamanni và một cuộc chinh phạt bằng hải quân nhằm đối phó với Carausius. [77]

Cuối năm đó, Maximianus đích thân dẫn quân tập kích bất ngờ Agri Decumates - một vùng đất nằm giữa vùng thượng lưu sông Rhine và thượng lưu sông Danube, nằm sâu trong lãnh địa của người Alamanni. Trong khi đó, Diocletianus xâm lược xứ Germania thông qua vùng đất Raetia. Cả hai cùng tiến hành chiến thuật tiêu thổ, cho đốt phá cây trồng cũng như các nguồn cung cấp lương thảo và phá hủy phương tiện sinh sống của người German tại bất kỳ nơi nào họ đi qua. Kết quả là lãnh thổ đế quốc được mở rộng, Maximianus có thể an tâm tăng cường quân lực mà không vướng phải lo lắng gì khác. [78] Sau cuộc chiến, một loạt đô thị nằm bên bờ sông Rhine đã được tái thiết và ở phía đông sông, tại các địa điểm như Mainz hay Koeln, các đồn quân trên đất địch được xây dựng. Một biên giới quân sự (bao gồm nhiều pháo đài, đường sá và các thị trấn được gia cố) đã được thiết lập và để kết nối các địa điểm dọc theo sông với Tornacum (Tournai, Bỉ), Bavacum (Bavay, Pháp), Atuatuca Tungrorum (Tongeren, Bỉ), Mosae Trajectum (Maastricht, Hà Lan) và Köln, một tuyến đường quân sự đã được xây. [79]

Constantius, Gennobaudes và tái định cư Sửa đổi

Đầu năm 288, Maximianus hạ lệnh cho pháp quan thái thú Constantius Chlorus, chồng của con gái ông là Theodora, dẫn quân thảo phạt người Frank - đồng minh của Carausius. Những người Frank này kiểm soát cửa sông Rhine, ngăn cản kế hoạch giương buồm vượt biển đánh Carausius. Constantius nhận lệnh liền dẫn quân bắc tiến. Ông tiến sâu vào đất địch, gây cảnh tang tóc, rồi cuối cùng cũng lên đến bờ biển Bắc. Người Frank vội vã cầu hòa. Maximianus cho vị vua Gennobaudes bị phế truất trước đó được phục hồi ngai vị. [71] Gennobaudes trở thành chư hầu của Maximianus cùng với một vài tù trưởng người Frank lần lượt tuyên thệ trung thành với Gennobaudes. Qua đó, sự thống trị của La Mã trong khu vực đã được đảm bảo. [80]

Maximianus cho phép các bộ lạc như người Frisii, người Frank sông Sal, Chamavi và các bộ tộc khác định cư dọc theo một dải lãnh thổ La Mã, nằm giữa các con sông Rhine và Waal từ Noviomagus (Nijmegen, Hà Lan) đến Traiectum, (Utrecht, Hà Lan) hoặc gần Trier. [73] Những bộ tộc này được phép định cư với điều kiện là họ phải phục tùng người La Mã. Sự hiện diện của họ tạo nên một nguồn nhân lực dồi dào, ngăn cản sự định cư của các bộ lạc người Frank, tạo cho Maximianus một vùng đệm dọc theo bờ phía bắc sông Rhine và giảm nhu cầu hiện diện của quân đội La Mã trong khu vực này. [79]

Viễn chinh Carausius thất bại Sửa đổi

Năm 289, Maximianus đã chuẩn bị xâm lược đảo Anh (đang nằm dưới quyền kiểm soát của Carausius). Tuy vậy, kế hoạch này đã thất bại vì một vài lý do nào đó. Bài văn ca ngợi Maximianus năm 289 có những lời lẽ rất lạc quan về viễn cảnh của chiến dịch. [81] Tuy nhiên, bài tán tụng năm 291 lại không hề có một từ nào đề cập đến nó. Trong khi đó, bài văn ca ngợi Constantius có đề cập đến chuyện hạm đội của ông ta đã bị một cơn bão đánh đắm. [82] Tuy nhiên, rất có thể điều này đã được bịa ra để che nỗi nhục cho chiến dịch không thành công. [83] Diocletianus đã kết thúc sớm chuyến vi hành đến các tỉnh miền Đông ngay sau đó, có lẽ vì biết Maximianus đã thất bại, và vội vàng quay trở về phía tây. Ông ta đến Emesa vào ngày 10 tháng 5 năm 290 [84] và đến Sirmium (nằm bên sông Danube) vào ngày 01 tháng 7 cùng năm. [85]

Diocletianus hội kiến cùng Maximianus tại Milano vào cuối tháng 12 năm 290 (cũng có thể là vào tháng 1 năm 291). [86] Dân chúng tụ tập đông đảo để chứng kiến sự kiện này. Hai vị hoàng đế cũng đã dành nhiều thời gian để phô trương thanh thế trước dân chúng. [87] Sử gia Potter cùng nhiều người khác đã phỏng đoán rằng nghi thức này đã được Diocletianus chuẩn bị để chứng minh rằng ông ta sẽ tiếp tục hỗ trợ cho người đồng sự đang gặp khó khăn của mình. Hai người đã bí mật thảo luận về các vấn đề chính trị và chiến tranh, [88] và có lẽ đã bàn về ý tưởng tăng số lượng hoàng đế từ hai lên bốn (tức chế độ Tứ đầu chế). Cũng trong cuộc hội ngộ này, hai người đã tiếp một phái đoàn đến từ Viện nguyên lão La Mã và qua đó khôi phục lại những cuộc gặp mặt vốn hiếm khi diễn ra giữa hoàng đế với các vị quan trong triều. [89] Sau sự kiện này, hai vị hoàng đế sẽ không gặp lại nhau cho đến năm 303. [90]

Sau cuộc xâm lược bất thành năm 289, Maximianus buộc phải miễn cưỡng ký hiệp định ngừng chiến với Carausius. Điều này có nghĩa rằng ông phải chấp nhận sự cai trị của Carausius ở phía hai bờ eo biển Manche nhưng ông từ chối công nhận tính hợp pháp một cách chính thức cho nhà nước ly khai này. Về phần mình, Carausius đã thoả mãn với những lãnh thổ chiếm được ở Gallia. [91] Tuy nhiên, Diocletianus tất nhiên sẽ không thể bỏ qua dễ dàng cho sự sỉ nhục này. Phải đối mặt với sự ly khai của Carausius cũng như những bất ổn tại vùng biên ải ở Ai Cập, Syria và sông Danube, ông ta nhận ra rằng chỉ có hai vị hoàng đế là vẫn chưa đủ để có thể quản lý toàn bộ đế quốc La Mã rộng lớn. [92] Ngày 01 tháng 3 năm 293 tại Milano, Maximianus đã tấn phong danh hiệu Caesar cho Constantius. [93] Trong cùng một ngày hoặc cũng có lẽ khoảng một tháng sau đó, Diocletianus cũng làm điều tương tự với việc tấn phong Galerius làm Caesar, qua đó chế độ "Tứ đầu chế" nghĩa là "bốn người cai trị" được thiết lập. [89] Sau khi trở thành Caesar, Constantius nhận thức được rằng ông ta phải thành công tại những nơi Maximianus đã thất bại: ông ta phải đánh bại được Carausius và tái chiếm lại đảo Anh. [94]

Thảo phạt Allectus Sửa đổi

Constantius nhanh chóng đáp ứng kỳ vọng. Ông đuổi Carausius khỏi bắc Gallia vào năm 293. Cùng năm đó, Carausius bị ám sát và được thay thế bởi viên trưởng quan tài chính tên là Allectus. [95] Constantius hành quân dọc bờ biển đến vùng hạ lưu sông Rhine và sông Scheldt, tại đây ông ta đã đánh bại người Frank - đồng minh của Carausius và nhận được danh hiệu Germanicus maximus (Người chiến thắng ở Germania). [96] Sau thắng lợi này, ông ta hướng mục tiêu của mình sang đảo Anh. Những năm sau đó, Constantius xây dựng một hạm đội phục vụ cho cuộc xâm lược. [97] Trong khi đó, Maximianus vẫn còn ở Ý sau khi phong cho Constantius làm Caesar. Ông quay trở lại Gallia vào mùa hè năm 296 sau khi nhận được thông báo về kế hoạch xâm lược. [98] Tại đây, ông đã giữ vững biên giới sông Rhine chống lại đồng minh người Frank của Carausius trong lúc Constantius phát động cuộc xâm lược đảo Anh. [99] Hoàng đế tiếm hiệu Allectus bị pháp quan thái thú Asclepiodotus của Constantius giết chết ở North Downs. Sau đó, Constantius đã đổ bộ ở gần Dubris (Dover) rồi tiến đến Londinium (London), ở đây ông ta được nhân dân trong thành chào đón như là một người giải phóng. [100]

Sau khi Constantius ca khúc khải hoàn trở về, Maximianus có thể tập trung vào cuộc chiến ở Mauretania (tây bắc châu Phi). [101] Trong thế kỷ thứ ba, khi chính quyền La Mã suy yếu, các bộ lạc du mục người Berber đã quấy rối các khu dân cư trong vùng cùng những hậu quả mà ngày càng nghiêm trọng. Năm 289, viên thống đốc tỉnh Mauretania Caesariensis (ở vào khoảng Algérie ngày nay) đã tạm thời có được một thời gian hòa hoãn sau khi ông ta tập hợp được một đội quân nhỏ để chống lại người Bavares và Quinquegentiani, nhưng những đám cướp này đã sớm quay trở lại. Năm 296, Maximianus tập hợp một đội quân bao gồm các thành viên đội cấm vệ quân La Mã, các quân đoàn lê dương ở Aquileia, Ai Cập và Danube, quân trợ chiến người Gallia và người German cùng những tân binh từ Thracia. [102] Họ tiến sang Tây Ban Nha mùa thu năm đó. [102] Có lẽ ông đã phải bảo vệ khu vực này trước những cuộc tập kích của người Moor [103] trước khi vượt eo biển Gibraltar và tiến vào Mauretania Tingitana (ngày nay là Maroc) để bảo vệ khu vực này khỏi đám cướp biển người Frank. [104]

Tháng 3 năm 297, Maximianus bắt đầu tiến hành một cuộc tấn công đẫm máu chống lại người Berber. Chiến dịch này đã kéo dài và Maximianus đã buộc phải trải qua mùa đông 297-298 ở Carthage trước khi trở lại chiến trường. [105] Không hài lòng khi chỉ đuổi họ quay về quê ở dãy Atlas - tại nơi mà họ có thể tiếp tục tiến hành chiến tranh - nên Maximianus quyết định tiến sâu vào đất của người Berber. Dù gặp phải địa hình không thuận lợi cộng với lối đánh du kích sở trường của người Berber nhưng Maximianus vẫn dồn ép được họ. Rõ ràng ông muốn trừng phạt các các bộ lạc này bằng mọi cách có thể, ông xua quân tàn phá vùng đất vừa mới giành được, tàn sát vô số cư dân và xua đuổi những kẻ còn sống phải chạy vào sa mạc Sahara. [106] Chiến dịch bình định Bắc Phi kết thúc vào mùa xuân năm 298. Vào ngày 10 tháng 3, ông ca khúc khải hoàn tiến vào thành Carthage. [107] Bia ký ở đó ghi lại lòng biết ơn của nhân dân với Maximianus, họ tung hô ông là redditor lucis aeternae ("người khôi phục lại ánh sáng vĩnh cửu"), giống như những gì Constantius đã nhận được khi ông ta tiến vào London không lâu trước đó. [106] Maximianus quay trở lại Ý năm 299 để tổ chức một buổi lễ mừng chiến thắng ở Roma vào mùa xuân. [108]

Sau thành công ở Bắc Phi, Maximianus quay về miền bắc nước Ý, sống tiêu khiển trong các cung điện tại Milano và Aquilea và để mặc chuyện binh đao cho người hạ cấp Constantius xử lý. [109] Khác với Constantius, ông không có mối quan hệ tốt với Viện nguyên lão. Sử gia Lactantius cho rằng ông đã cho người khủng bố các vị nguyên lão, bằng những lời cáo buộc giả mạo và thường xuyên hành quyết một vài người bao gồm cả vị thái thú Roma trong những năm 301/2. [110] Ngược lại, Constantius lại có mối quan hệ tốt với tầng lớp quý tộc nguyên lão và ông ta dành phần lớn thời gian của mình vào các hoạt động bảo vệ đế quốc. Ông ta đích thân cầm quân đốc chiến với người Frank trong năm 300 hoặc 301, thảo phạt người German ở thượng lưu sông Rhine năm 302 trong khi Maximianus vẫn ở lại Ý mà hưởng lạc. [103]

Maximianus chỉ bị xáo trộn bởi lễ kỷ niệm 20 năm tại vị vicennalia của Diocletianus tại Roma vào năm 303. Một số bằng chứng cho thấy rằng Diocletianus đã từng hứa với Maximianus là hai người sẽ thoái ẩn cùng nhau và nay đã là lúc mà ông phải thực hiện lời hứa đó. Hai người sẽ truyền danh hiệu Augusti của họ lại cho hai Caesar là Constantius và Galerius. [111] Có lẽ Maxentius, con trai của Maximianus và Constantinus, con trai của Constantius, những đứa trẻ đã từng lớn lên ở Nicomedia sẽ cùng nhau trở thành hai vị Caesar mới sau đó. Chừng nào Maximianus còn chưa mong muốn thoái vị, Diocletianus vẫn còn nắm quyền, thì mâu thuẫn giữa họ vẫn chưa bùng phát. Trước khi thoái vị, Maximianus đã nhận được một khoảnh khắc vinh quang cuối cùng khi ông là người cử hành tại hội thi đấu trăm năm một lần vào năm 304. [112]

Vào ngày 1 tháng 5 năm 305, tại các nghi lễ riêng diễn ra ở Milano và Nicomedia, cả Diocletianus và Maximianus đều tuyên bố thoái vị cùng một lúc. Sự nối ngôi có lẽ đã không hoàn toàn theo như ý muốn của Maximianus. Điều này có lẽ do ảnh hưởng từ Galerius khi Severus và Maximinus được tấn phong làm Caesar thay vì con trai ông là Maxentius. Cả hai vị tân Caesar đều có đời binh nghiệp lâu dài và đều là thân tín của Galerius: Maximinus là cháu trai, còn Severus một cựu đồng chí trong quân ngũ của ông ta. [113] Maximianus nhanh chóng tỏ ra không hài lòng với chế độ "tứ đầu chế" mới sau khi nhìn thấy Galerius nắm giữ địa vị thống lĩnh trước đó thuộc về Diocletianus. Mặc dù chính miệng Maximianus tuyên bố Severus làm Caesar trong đại lễ tấn phong, nhưng chỉ hai năm sau, ông đã ủng hộ con trai mình nổi loạn chống lại chế độ mới. [114] Sau khi thoái vị, Diocletianus lui về một cung điện rộng lớn mà ông ta đã cho xây dựng tại quê hương Dalmatia gần Salona bên bờ biền Adriatic của mình. Còn bản thân Maximianus thì lại lui về biệt thự tại Campania hay Lucania, tại đây ông đã sống một cuộc sống an nhàn và xa hoa. [115] Mặc dù ở cách xa các trung tâm chính trị của Đế quốc, Diocletianus và Maximianus vẫn ở đủ gần để giữ liên lạc thường xuyên. [116]

Sau cái chết của Constantius Chlorus vào ngày 25 tháng 7 năm 306, con trai của ông ta, Constantinus, đã tự xưng là Augustus. Điều này đã khiến Galerius cảm thấy khó chịu và ông ta đã đưa ra lời đề nghị là sẽ phong tước hiệu Caesar cho Constantinus, điều mà Constantinus đã chấp nhận. Sau đó, Galerius đã tấn phong cho Severus trở thành Augustus của phía Tây. [117] Maxentius vì ghen tị với vị trí của Constantinus nên đã thuyết phục một toán cấm vệ quân tôn ông ta lên làm Augustus vào ngày 28 tháng 10 năm 306. Lo lắng vì phải một mình đốc chính, Maxentius đã gửi hoàng bào cho Maximianus và tôn xưng ông làm "Augustus lần thứ hai". Mặc dù trên lý thuyết, Maxentius đã ban cho phụ hoàng quyền lực ngang ngửa với mình, nhưng thực tế thì Maximianus chỉ nắm giữ được một ít quyền lực và có địa vị thấp hơn. [118]

Galerius từ chối công nhận Maxentius và lệnh cho Severus đem quân tới Roma để hạ bệ ông ta. Dưới trướng Severus có nhiều binh sĩ đã từng phục vụ Maximianus nên khi Maxentius mua chuộc họ, hầu hết binh sĩ đã đào ngũ sang phe Maxentius. Rơi vào hoàn cảnh này, Severus buộc phải chạy trốn tới Ravenna, tại đây ông ta bị Maximianus đem quân tới bao vây. Ravenna là một toà thành kiên cố, dễ thủ khó công nên Maximianus đã đưa ra một lời đề nghị mà khiến cho Severus phải chấp thuận. Sau đó, Maximianus đã bắt giữ Severus rồi đem giảm lỏng ông ta như là một con tin trong một biệt thự công nằm ở phía nam thành Roma. Mùa thu năm 307, Galerius khởi binh đi đánh Maxentius nhưng lại thất bại trong việc chiếm đóng thành Roma. Ông ta buộc phải rút lui về phía bắc với một đội quân còn nguyên vẹn, chưa gặp phải tổn thất gì to tát. [119]

Trong khi Maxentius xây dựng hệ thống phòng thủ cho thành Roma, Maximianus đi đến Gallia để đàm phán với Constantinus. Maximianus đã đưa ra đề nghị rằng Constantinus sẽ kết hôn với người con gái út của ông tên là Fausta và được nâng lên một bậc từ Caesar thành Augustus trong chế độ ly khai của Maxentius. Đổi lại, Constantinus sẽ tái khẳng định liên minh gia đình cũ giữa Maximianus và Constantius và ủng hộ đại nghiệp của Maxentius ở Ý nhưng vẫn sẽ giữ trung lập trong cuộc chiến tranh với Galerius. Thỏa thuận này đã được đóng dấu tại một buổi đại lễ kép tại Trier vào cuối mùa hè năm 307 khi Constantinus kết hôn với Fausta và được tấn phong làm Augustus bởi Maximianus. [120]

Maximianus quay về Roma vào mùa đông năm 307–8 nhưng sớm xảy ra bất đồng với con trai. Mùa xuân năm 308, vị hoàng đế danh nghĩa yêu cầu quyền binh cho mình trước hội đồng binh sĩ La Mã. Ông nói về một chính phủ La Mã yếu kém, chê bai Maxentius vì đã làm suy yếu nó sau đó tiến tới và giật tía bào ra khỏi vai Maxentius. Ông đã chờ đợi những binh sĩ sẽ công nhận ông nhưng thay vào đó, họ lại đứng về phía Maxentius. Vị cựu hoàng bị buộc phải rời nước Ý trong sự ô nhục. [121]

Để giải quyết những bất ổn chính trị, Galerius cho mời Diocletianus (đã thoái vị) và Maximianus đến một cuộc họp hội đồng chung tại Carnuntum, một thành phố quân sự nằm bên bờ sông Danube vào ngày 11 tháng 11 năm 308. Tại đây, Maximianus tiếp tục bị buộc phải thoái vị còn Constantinus một lần nữa bị giáng xuống làm Caesar cùng với Maximinus Daia là Caesar ở phía đông. Licinius, một đồng đội trung thành của Galerius đã được bổ nhiệm làm Augustus ở phía Tây. [122] Đầu năm 309, Maximianus quay trở lại triều đình của Constantinus ở Gallia — triều đình duy nhất vẫn còn chấp nhận vị cựu hoàng. [123] Sau khi Constantinus và Maximinus từ chối danh hiệu "Con trai của Augusti" vì không hài lòng với nó. Cả hai đều được tôn lên làm Augustus năm 310. Kết quả là nay đã có bốn Augusti cai trị đế quốc La Mã cùng lúc. [124]

Năm 310, Maximianus nổi dậy chống lại Constantinus khi hoàng đế dẫn quân đi chinh phạt người Frank. Trước đó, Maximianus đã được lệnh đem một số binh sĩ của Constantinus về phía nam tới Arles để chống cự các cuộc tấn công từ Maxentius ở miền nam Gallia. Tại Arles, Maximianus tuyên bố rằng Constantinus đã qua đời và tự mình mặc tía bào. [Ghi chú 5] Mặc dù Maximianus tỏ ý sẽ ban thưởng hậu hĩnh cho những người nào theo ông nhưng phần đông binh sĩ của Constantinus vẫn giữ lòng trung thành và Maximianus bị ép phải rời khỏi thành phố. Constantinus sớm nhận được tin báo về cuộc nổi loạn này. Ông ta lập tức huỷ bỏ chiến dịch bình định người Frank và nhanh chóng hành quân về miền nam Gallia, tại đây ông ta đối mặt với một Maximianus đang bỏ trốn ở Massilia (Marseille). Thành phố này phù hợp cho một cuộc phòng thủ trường kỳ hơn là Arles, nhưng những công dân trung thành đã mở cổng phía sau để Constantinus tiến quân vào. Maximianus bị bắt, bị quở trách vì những gì ông gây ra và bị tước đế hiệu thêm lần nữa - lần thứ ba và lần cuối cùng. Constantinus đã ban cho Maximianus một số sự khoan hồng nhưng lại khuyến khích vị cựu hoàng tự sát. Tháng 7 năm 310, Maximianus đã treo cổ tự vẫn. [125]

Mặc dù quan hệ cha con trước đó đã vỡ lở nhưng sau khi Maximianus tự tử, Maxentius lại ra vẻ như là một người con tận tụy của phụ hoàng. [126] Maxentius đã cho đúc những đồng tiền mang hình ảnh phong thần của phụ hoàng và tuyên bố mong muốn rằng sẽ trả thù cho cái chết của ông. [127]

Ban đầu Constantinus nói rằng việc Maximianus tự tử là một bi kịch không may của gia đình. Tuy nhiên, năm 311, ông ta đã cho truyền bá một phiên bản khác của câu chuyện. Theo phiên bản này, sau khi đã được Constantinus tha thứ, Maximianus lên kế hoạch giết Constantinus khi hoàng đế đang ngủ. Hoàng hậu Fausta đã biết về ý đồ này và đã cảnh báo Constantinus. Ông ta cho một viên thái giám nằm trên giường thế mạng mình. Maximianus bị bắt sau khi ông hạ sát viên thái giám và bị buộc phải tự tử, điều mà chính vị cựu hoàng đã chấp thuận. [128] Ngoài những công tác tuyên truyền, Constantinus còn thực hiện việc xóa bỏ khỏi lịch sử -damnatio memoriae- [Ghi chú 6] đối với Maximianus, ông ta đã ra lệnh phá hủy tất cả những gì liên quan đến vị cựu hoàng và cho người phá huỷ bất kỳ công trình công cộng nào mang hình ảnh của Maximianus. [129]

Constantinus đánh bại Maxentius tại trận Cầu Milvian vào ngày 28 tháng 10 năm 312. Sau khi Maxentius chết, Ý rơi vào tay Constantinus. [130] Thái hậu Eutropia (vợ của Maximianus) đã phải thề rằng Maxentius không phải con trai Maximianus. Sau đó, những hình ảnh của Maximianus đã được phục hồi. Những sự sùng bái Maximianus dưới triều Maxentius được tuyên bố là vô hiệu. Ông đã được tái phong thần thêm một lần nữa, có lẽ là vào năm 317. Năm 318, hình ảnh của ông bắt đầu xuất hiện trên tiền đúc của Constantinus cùng với Constantius và Claudius II với tên divus, tiếng Latin có nghĩa là thần thánh. [131] Cả ba đã được ca tụng là những bậc tiền bối của Constantinus. Họ được gọi là "những vị hoàng đế hiền minh nhất trong số các hoàng đế [La Mã]". [132] Thông qua hai người con gái là Fausta (vợ của Constantinus) và Flavia (vợ của Constantius và là mẹ của Constantinus), Maximianus là ông nội hoặc ông cố của tất cả các vị hoàng đế trị vì từ năm 337 đến 363. [133]


Galerius

Galerius was born in about AD 250 in a little Danubian village near Florentiana in Upper Moesia. His father was a simple peasant and his mother, called Romula, came from beyond the Danube. At first it appears he worked as a herdsman, before joining the army. Once in the army though, Galerius enjoyed a successful career, rising to be a senior officer during the reign of Diocletian.

In AD 293 at the establishment of the tetrarchy Galerius, together with Constantius Chlorus, was chosen from the senior military leaders to be Caesar (junoir emperor). Of the two Galerius was to rank as the junior Caesar. It was at this point he assumed the name Gaius Valerius Maximianus. Being the eastern Caesar he fell under the authority of Diocletian and was entrusted with rule of the powerful Balkan provinces in the Dioceses of Pannonia, Moesia and Thraciae and the Diocese of Asiana in Asia Minor (Turkey).

Naturally this meant his most important task was to guard the Danube frontier against the Goths. And so for the years AD 294 and 295 he busied himself by repelling any incursions by Goths, who were increasing their pressure on the frontiers again. Then in AD 296 and 297 he was to be doing the same again the Sarmatians and Marcomanni.

In a more eccentric move of Galerius’, the northern half of the province of Lower Pannonia was divided off and formed into a altogether new province called Valeria, the name of his wife.

In AD 296 Diocletian then called his Caesar to the east to help deal with the Persians. Diocletian being occupied with the rebellion of Lucius Domitius Domitianus and his successor Aurelius Achilleus in Egypt, the Persian king Narses had seized the opportunity to invade Syria.

Galerius crossed the river Euphrates, but appears to have clearly underestimated his Persian foe. And so he suffered a severe defeat and needed to withdraw, in doing so, losing the province of Mesopotamia to the enemy. It is traditionally said that Diocletian punished Galerius for his failure in an act of dire public humiliation, by forcing him to walk a mile in front of his chariot, while dressed in his imperial robes. Though it is very doubtful that this ever really took place.

In AD 297 Galerius though made a second attempt at defeating the Persians. This time well prepared with a strong army, he marched into Armenia and crushed the Persian force, capturing an enormous amount of booty and even the harem of King Narses.

Moving into Mesopotamia, Galerius’ advance had the Persian defence collapsing before him and he conquered the Persian capital Ctesiphon. Badly mauled, the Persians sued for peace. In AD 298 the province of Mesopotamia, together with even some territory from across the river Tigris, was restored to Rome.

The treaty with the Persians most likely had more to do with Diocletian than Galerius. For Galerius, hungry for glory and eager to erase the memory of his earlier defeat, was known to have wanted to press on.

This decisive defeat of the Persians though raised Galerius’ standing immensely. It is believed that his influence with Diocletian grew. To the extent that there is even some suggestion that the harsh persecution of the Christians by Diocletian might actually have been due to Galerius’ influence.
Much points toward Galerius in this respect.

His mother Romula was said to have been a fanatical paganist. Having grown up under the influence of such religious zealotry, it is well possible that Galerius’s feelings should have been very hostile toward other religions. The fourth and harshest edict of Diocletian against the Christians (AD 304) is widely believed to have been entirely the work of Galerius.

In AD 305 Diocletian and Maximian abdicated. The Caesars Galerius and and Constantius thereby became Augusti and Severus II and Maximinus II Daia acceded to the vacant positions of Caesar. Galerius was theoretically the junior of the two Augusti, but he didn’t show the respect Maximian had awarded Diocletian’s seniority. In fact he controlled the greater territory of the empire, and he could count on the loyal support of both of the two Caesars.

Furthermore Constantius’ son Constantine was guest at Galerius’ court, and so acted as a virtual hostage to ensure Galerius’ supremacy. Sure enough of his position Galerius eventually agreed to return Constantine back to Constantius, when his colleague embarked to Britain to repel incursions by the Picts.

Though during this stay in Britain Constantius died, leaving Galerius as the undisputed senior Augustus. He raised Severus II to the rank of co-Augusus to fill Constantius’ position in the west and elevated Constantine to Caesar.
However, Maxentius, the son of Maximian was nor prepared to accept his expectations of a imperial position to be ignored any longer. And so he revolted in Rome, declared himself Augustus and recalled his father Maximian to rule with him as joint emperor.

First Severus II, then Galerius himself tried to oust the usurpers from Italy, but without success. Plagued by desertions among their troops and faced with the authority of an emperor previously Galerius’ senior, Severus II lost his life and Galerius suffered a severe blow to his authority.

His reputation damaged, Galerius still was able to exert influence over the Conference of Carnuntum. And so it was Galerius’ choice, Licinius, who was appointed Augustus in place of Severus II (AD 308).

In AD 311, preparing for his twentieth anniversary celebration as Caesar and Augustus, Galerius was believed by some to be planning to abdicate, with the intention of raising his illegitimate son Candidianus to the rank of Caesar.

However, Galerius was suddenly overcome by a serious disease.
First his genitals suffered a severe inflammation, followed by the growth of a deep ulcer which was soon befallen by worms and began to swell and rot on his body. Some of Galerius’ doctors were simply unable to endure the stench. These were executed immediately. The other doctors fared no better, for they too were killed for not having been able to cure their emperor’s disease.

From his sick-bed at Nicomedia on 30 April AD 311 Galerius issued an edict, which was confirmed by his fellow emperors, cancelling the persecution of the Christians.

Much has been made of this change of mind by Galerius. Religious leaders have scribed his horrendous illness to the wrath of god. Others believe that the illness combined with Galerius’ guilty conscience might have led him to doubt if he wasn’t suffering some form of divine retribution.

Again other theories point toward Licinius or Constantine for having been the true initiators of the edict, Galerius only having confirmed it.
It is very likely that Galerius did in the end conclude that his policy of persecution had failed. Rather than suppress the Christian faith, their fate had won them sympathies throughout the empire.

After only a few days follogin the signing of the decree to stop Christian persecution, Galerius succumbed to his gruesome illness (May AD 311).


Hence later traditions about Saint Demetrius of Thessaloniki regard him as a soldier in the Roman army, and he came to be regarded as an important military martyr.

His relics are in great veneration in the East and a magnificent Basilica was soon after his martyrdom erected over his tomb at Thessalonica. On account of the many miracles that have taken place at the shrine St’ Demetrius has always been in great honeour in the East and his name is frequently given in Baptism to children.


Sisällysluettelo

Maximianus syntyi köyhään perheeseen Illyriassa, mutta eteni urallaan armeijassa. Maximianus taisteli Aurelianuksen ja Probuksen armeijoissa. Hän oli luultavasti mukana Caruksen sotaretkellä Persiaa vastaan vuonna 283. Caruksen kuoleman jälkeen armeija huusi erään Diocletianuksen keisariksi 20. marraskuuta 284. Diocletianus oli Maximianuksen tapaan illyrialainen. [1]

Diocletianuksen mielestä Rooman valtakunnan johtaminen oli käynyt mahdottomaksi tehtäväksi yhdelle miehelle. Vuoden 285 heinäkuussa Diocletianus adoptoi Maximianuksen ja nimitti tämän caesariksi, joka tuohon asti oli yleensä ollut kruununperillisen arvonimi. Maximianus sai hallittavakseen valtakunna länsiosan ja Illyrian länsipuolisen rajan puolustaminen. Diocletianus otti omalle vastuulleen vaarallisemman itärajan. Diocletianus loi myös itselleen ja Maximianukselle jumalalliset taustat. Maximianuksen esi-isäksi hän teki Herakleen ja omaksi itsensä pääjumala Juppiterin. Kun eräs Carausius julisti itsensä keisariksi vuonna 286 Britanniassa korotti Diocletianus Maximianuksen augustukseksi eli saman arvoiseksi itsensä rinnalle. Kummallakin keisarilla oli omat hovinsa, armeijansa ja byrokratiansa. Kummallakin oli myös oma pretoriaaniprefekti joka toimi heidän lähimpänä apulaisenaan. [2]

Tetrarkia Muokkaa

1. maaliskuuta 293 Diocletianus jatkoi uudistuksiaan ja loi järjestelmän jota kutsutaan tetrarkiaksi koska siinä oli yhteensä neljä keisaria. Kummallekin augustukselle nimitettiin oma apukeisarinsa, jonka titteliksi tuli caesar. Diocletianus valitsi apukeisarikseen entisen pretoriaaniprefektinsä Galeriuksen, joka hänkin oli illyrialainen. Galerius sai aluksi vastuulleen Syyrian ja Egyptin puolustamisen persialaisia vastaan. Maximianuksen nuoremmaksi kumppanit nimitettiin Konstantinus Suuren isä Constantius, joka sai hallittavakseen Gallian ja Britannian. Kummatkin augustuksest adoptoivat myös apukeisarinsa ja tekivät heistä kruununperillisensä. Galerius erosi vaimostaan ja meni naimisiin Diocletianuksen tyttären Valerian kanssa. Samoin Constantius oli jo aikaisemmin mennyt naimisiin tyttären Theodoran ja eronnut entisestä vaimostaan Helenasta. [3] Kummallakin caesarilla oli oma hovinsa ja virkamiehensä, mutta heillä ei kuitenkaan augustusten tapaan ollut omaa pretoriaaniprefektinsä. [4] Tämä kasvatti tietysti valtakunnan byrokratiaa entisestään.

Virasta eroaminen Muokkaa

1. toukokuuta 305 Diocletianus luopui keisarinvallasta ja pakotti vastahakoisen Maximianuksen tekemään samoin. Galeriuksesta ja Constantiuksesta tuli uudet augustukset, Maximinus Daiasta ja Flavius Valerius Severuksesta heidän caesarinsa.

Paluu keisariksi Muokkaa

Kun Constantius kuoli vuonna 306 armeija julisti hänen poikansa Konstantinuksen keisariksi. Pian tämän jälkeen Maximianuksen poika Maxentius julistautui keisariksi Roomassa. Tämä teki isästään oman hallitsijakumppaninsa. Isä ja poika taistelivat Severusta vastaan ja voittivat. Vuonna 307 Konstantinus meni naimisiin Maximianuksen tyttären Faustan kanssa. Vuonna 308 Maximianus yritti kapinoida poikaansa vastaan ja joutui pakenemaan Konstantinuksen luokse Galliaan. Vuonna 310 Maximianus yritti saada Konstantinuksen armeijat puolelleen mutta epäonnistui ja Konstantinus pakotti hänet tekemään itsemurhan.

Maximianus oli naimisissa Syyriasta kotoisin olevan Eutropian kanssa. He saivat kaksi lasta, Maxentiuksen ja Faustan, jonka kanssa Konstantinus Suuri meni naimisiin. Flavia Maximiana Theodora, joka meni naimisiin Constantius I Chloruksen kanssa, oli luultavasti Eutropian lapsi aikaisemmasta avioliitosta.


Maximian, Western Roman Emperor

Marcus Aurelius Valerius Maximianus Herculius (c. 250 – c. July 310[8]), commonly referred to as Maximian, was Caesar (junior Roman Emperor) from July 285[1][2] and Augustus (senior Roman Emperor) from April 1, 286[3] to May 1, 305.[4] He shared the latter title with his co-emperor and superior, Diocletian, whose political brain complemented Maximian's military brawn. Maximian established his residence at Trier but spent most of his time on campaign. In the late summer of 285, he suppressed rebels in Gaul known as the Bagaudae. From 285 to 288, he fought against Germanic tribes along the Rhine frontier. Together with Diocletian, he ran a scorched earth campaign deep into the territory of the Alamanni tribes in 288, temporarily relieving the Rhenish provinces from the threat of Germanic invasion.

The man he appointed to police the Channel shores, Carausius, rebelled in 286, causing the secession of Britain and northwestern Gaul. Maximian failed to oust Carausius, and his invasion fleet was destroyed by storms in 289 or 290. Maximan's subordinate, Constantius, campaigned against Carausius' successor, Allectus, while Maximian held the Rhenish frontier. The rebel leader was ousted in 296, and Maximian moved south to combat Moorish pirates in Iberia and Berber incursions in Mauretania. When these campaigns concluded in 298, he departed for Italy, where he lived in comfort until 305. At Diocletian's behest, Maximian abdicated on May 1, 305, gave the Augustan office to Constantius, and retired to southern Italy.

In late 306, Maximian took the title of Augustus again and aided his son Maxentius' rebellion in Italy. In April 307, he attempted to depose his son, but failed and fled to the court of Constantius' successor, Constantine, in Trier. At the Council of Carnuntum in November 308, Diocletian and his successor, Galerius, forced Maximian to renounce his imperial claim again. In early 310, Maximian attempted to seize Constantine's title while the emperor was on campaign on the Rhine. Few supported him, and he was captured by Constantine in Marseille. Maximian committed suicide in the summer of 310 on Constantine's orders. During Constantine's war with Maxentius, Maximian's image was purged from all public places. However, after Constantine ousted and killed Maxentius, Maximian's image was rehabilitated, and he was deified.

Maximianus Herculius (286-305 A.D)

Maximianus Herculius' Early Career

Perhaps born ca. 249/250 A.D. in Sirmium in the area of the Balkans, Marcus Aurelius Valerius Maximianus, more commonly known as Maximianus Herculius, had been a soldier before he put on the purple. A fellow soldier with the Emperor Diocletian , he had served in the military during the reigns of Aurelian and Probus . He may have served under Carus in Mesopotamia in 283 and it was likely that he was with his future co-ruler Diocletian when the latter was proclaimed emperor at Nicomedeia on 20 November 284. His wife Eutropia bore him two children: Maxentius and Fausta . An older daughter, Theodora , may have been a step daughter. 1

Herculius' Family Connections

When the Emperor Diocletian determined that the empire was too large for one man to govern on his own, he made Maximianus his Caesar in 285/6 and elevated him to the rank of Augustus in perhaps the spring of 286. While Diocletian ruled in the East, Maximian ruled in the West. In 293, in order to maintain and to strengthen the stability of the empire, Diocletian appointed Constantius I Chlorus to serve Herculius as a Caesar in the West, while Galerius did the same job in the East. This arrangement, called the "Tetrarchy", was meant not only to provide a stronger foundation for the two emperors' rule, but also to end any possible fighting over the succession to the throne once the two senior Augusti had left the throne--a problem which had bedeviled the principate since the time of the Emperor Augustus. To cement the relationship between Herculius and his Caesar, Constantius married Maximianus' elder daughter Theodora . A decade later, Constantius' son Constantine would marry Herculius' younger daughter Fausta .2

Herculius' Military Activities

To a large degree, Herculius spent the early years of his reign engaging in lackluster campaigning. Although he was able to quell the Bagaudae fairly easily in 286, it was with some measure of difficulty that he put down a German invasion of Gaul in the fall of the same year. Additionally, he appointed Carausius to command his navy and to defeat the pirates because of certain financial irregularities that had occurred during his successful tour, Carausius revolted and declared himself emperor. Britain and the northern part of Gaul sided with the usurper. On his own, Maximanus was unable to repress him he and his Praetorian Prefect Constantius attempted to deal with both the on-going problem of Carausius and the continued Germanic incursions of his realm. As soon as Constantius was appointed Caesar in 293, he recovered northern Gaul after he defeated Carausius near Bononia and repressed any sparks of rebellion in the region. It was not until 296, however, that the Caesar was able to recover Britain by defeating Carausius ' successor Allectus while he campaigned in Britain, Maximianus stood watch on the Rhine. Between 297 and 299 the Augustus seems to have fought the Moors in Spain and taken the offensive against African tribes in the general area of Carthage. The emperor appears to have spent the remainder of his reign in a state of indolence in Milan or Aquileia and was content to allow Constantius to shoulder the real burdens of state including, among other things, the German threat. 3

In political matters, the emperor and his Caesar were very different. Maximianus was allegedly very heavy handed when dealing with members of the Roman Senate, whereas his Caesar's relationship with the patricians was apparently fairly good. Surprisingly, when faced with the edicts which provided the legal foundation for the "Great Persecution" in 303, both Maximianus Herculius and Constantius seem to have been more moderate in their dealings with Christians than Diocletian and Galerius who rigorously enforced the laws in the Eastern portion of the empire. The Caesar limited his actions to the demolition of churches. 4

On 1 May 305 Diocletian, at Nicomedeia, and Maximianus Herculius, at Mediolanum, divested themselves of the purple. Their resignations seem largely due to the almost fatal illness that Diocletian contracted toward the end of 304. Diocletian seems to have forced his colleague to abdicate. In any case, Herculius had sworn an oath at the temple of Capitoline Jupiter to carry out the terms of the abdication. Constantius and Galerius were appointed as Augusti, with Maximinus Daia and Severus as the new Caesars. The retired emperors then returned to private life. Diocletian's retirement was at Salonae in Dalmatia, while Herculius' retreat was either in Lucania or Campania. 5

Herculius' retirement, however, was of short duration because, a little more than a year later on 28 October 306, his son Maxentius was proclaimed emperor at Rome. To give his regime an aura of legitimacy, Maximianus was forced to affirm his son's acclamation. When Galerius learned of Maxentius ' rebellion, he sent Severus against him with an army that had formerly been under his father's command. Maxentius invested his father with the purple again to win over his enemy's troops, a ruse which succeeded. Perhaps to strengthen his own position, in 307 he went to Gaul and married his daughter Fausta to Constantine . When Constantine refused to become embroiled in the civil war between Galerius and Maxentius , Herculius returned to Rome in 308 and attempted to depose his son however, he did not succeed. When he was unable to convince Diocletian to take up the purple again at a meeting in Carnuntum in late 308, he returned to his son-in-law's side in Gaul. Although he was treated with all of the respect due a former emperor, he still desired to be more than a figurehead. He decided to seize the purple from Constantine when his son-in-law least expected it. His opportunity came in the summer of 310 when the Franks revolted. When Constantine had taken a small part of his army into enemy territory, Maximianus proclaimed himself again emperor and paid the soldiers under his command a donative to secure their loyalty. As soon as Constantine received news about Maximianus' revolt in July 310, he went south and reached Arelate before his father-in-law could mount a defense of the city. Although Maximianus fled to Massilia, his son-in-law seized the city and took Maximianus prisoner. Although he was deprived of the purple, he was granted pardon for his crimes. 6 Unable to endure the humiliation of his defeat, he attempted to have Constantine murdered in his bed. The plot failed because he tried to get his daughter Fausta 's help in the matter she chose to reveal the matter to her husband. Because of this attempt on his son-in-law's life Maximianus was dead by the end of July either by his own hand or on the orders of his intended victim. 7

Eutropia, Maximianus Herculius' Wife

Eutropia was of Syrian extraction and her marriage to Maximianus Herculius seems to have been her second. She bore him two children: Maxentius and Fausta . An older daughter, Theodora , may have been a product of her first marriage. Fausta became the wife of Constantine I , while her sister Theodora was the second spouse of his father Constantius I Chlorus . She apparently survived all her children, with the possible exception of her daughter Fausta who seems to have died in 326, and was alive in 325. She is also said to have become a Christian.

Barnes, T.D . Constantine and Eusebius , Cambridge, 1981.

________. New Empire of Diocletian and Constantine . Cambridge, 1982.

DiMaio, Michael. and Duane W.-H.Arnold. " Per Vim, Per Caedem, Per Bellum : A Study of Murder and Ecclesiastical Politics in the Year 337 A.D." Byzantion , 62(1992): 158ff.

Ensslin, Wm. "Maximianus (1)." RE 14: 2510.43ff.

_________. "Valerius (Diocletianus) (142)." RE 7: col.24199ff.

Groag, E. "Maxentius." RE 14: 2417ff.

Jones, A.H.M., J.R. Martindale, and J. Morris. "M. Aur. Val. Maximianus signo Herculius 8." The Prosopography of the Later Roman Empire , Cambridge, 1971, 1.573ff.

________. J.R. Martindale, and J. Morris. "Eutropia 1." The Prosopography of the Later Roman Empire , (Cambridge, 1971), 1.316.

Kienast, Dietmar. Römische Kaisertabelle: Grundzüge einer römischen Kaiserchronologie . Darmstadt, 1990.

Kidd, B.J. A History of the Church to A.D. 461 .Oxford, 1922.

Mattingly, Harold and B.H.Warmington. "Maximian." OCD ,2657.

Seeck, O. "Eutropia (1)." RE 6: col. 1519.4ff.

Copyright (C) 1996, Michael DiMaio, Jr.. This file may be copied on the condition that the entire contents, including the header and this copyright notice, remain intact.

Comments to: Michael DiMaio, Jr..

ChildrenFlavia Maximiana (289-326)

MAXIMIAN Marcus Aurelius Valerius Emperor of the West

Marriage -਎utropia Empress of the West

Children - -ਏlavia Maxima Fausta Princess of the West 

Abt 0279 - MAXENTIUS Emperor of the West

Maximianus Herculius (286-305 A.D)

Maximianus Herculius' Early Career

Perhaps born ca. 249/250 A.D. in Sirmium in the area of the Balkans, Marcus Aurelius Valerius Maximianus, more commonly known as Maximianus Herculius, had been a soldier before he put on the purple. A fellow soldier with the Emperor Diocletian , he had served in the military during the reigns of Aurelian and Probus . He may have served under Carus in Mesopotamia in 283 and it was likely that he was with his future co-ruler Diocletian when the latter was proclaimed emperor at Nicomedeia on 20 November 284. His wife Eutropia bore him two children: Maxentius and Fausta . An older daughter, Theodora , may have been a step daughter. 1

Herculius' Family Connections

When the Emperor Diocletian determined that the empire was too large for one man to govern on his own, he made Maximianus his Caesar in 285/6 and elevated him to the rank of Augustus in perhaps the spring of 286. While Diocletian ruled in the East, Maximian ruled in the West. In 293, in order to maintain and to strengthen the stability of the empire, Diocletian appointed Constantius I Chlorus to serve Herculius as a Caesar in the West, while Galerius did the same job in the East. This arrangement, called the "Tetrarchy", was meant not only to provide a stronger foundation for the two emperors' rule, but also to end any possible fighting over the succession to the throne once the two senior Augusti had left the throne--a problem which had bedeviled the principate since the time of the Emperor Augustus. To cement the relationship between Herculius and his Caesar, Constantius married Maximianus' elder daughter Theodora . A decade later, Constantius' son Constantine would marry Herculius' younger daughter Fausta .2

Herculius' Military Activities

To a large degree, Herculius spent the early years of his reign engaging in lackluster campaigning. Although he was able to quell the Bagaudae fairly easily in 286, it was with some measure of difficulty that he put down a German invasion of Gaul in the fall of the same year. Additionally, he appointed Carausius to command his navy and to defeat the pirates because of certain financial irregularities that had occurred during his successful tour, Carausius revolted and declared himself emperor. Britain and the northern part of Gaul sided with the usurper. On his own, Maximanus was unable to repress him he and his Praetorian Prefect Constantius attempted to deal with both the on-going problem of Carausius and the continued Germanic incursions of his realm. As soon as Constantius was appointed Caesar in 293, he recovered northern Gaul after he defeated Carausius near Bononia and repressed any sparks of rebellion in the region. It was not until 296, however, that the Caesar was able to recover Britain by defeating Carausius ' successor Allectus while he campaigned in Britain, Maximianus stood watch on the Rhine. Between 297 and 299 the Augustus seems to have fought the Moors in Spain and taken the offensive against African tribes in the general area of Carthage. The emperor appears to have spent the remainder of his reign in a state of indolence in Milan or Aquileia and was content to allow Constantius to shoulder the real burdens of state including, among other things, the German threat. 3

In political matters, the emperor and his Caesar were very different. Maximianus was allegedly very heavy handed when dealing with members of the Roman Senate, whereas his Caesar's relationship with the patricians was apparently fairly good. Surprisingly, when faced with the edicts which provided the legal foundation for the "Great Persecution" in 303, both Maximianus Herculius and Constantius seem to have been more moderate in their dealings with Christians than Diocletian and Galerius who rigorously enforced the laws in the Eastern portion of the empire. The Caesar limited his actions to the demolition of churches. 4

On 1 May 305 Diocletian, at Nicomedeia, and Maximianus Herculius, at Mediolanum, divested themselves of the purple. Their resignations seem largely due to the almost fatal illness that Diocletian contracted toward the end of 304. Diocletian seems to have forced his colleague to abdicate. In any case, Herculius had sworn an oath at the temple of Capitoline Jupiter to carry out the terms of the abdication. Constantius and Galerius were appointed as Augusti, with Maximinus Daia and Severus as the new Caesars. The retired emperors then returned to private life. Diocletian's retirement was at Salonae in Dalmatia, while Herculius' retreat was either in Lucania or Campania. 5

Herculius' retirement, however, was of short duration because, a little more than a year later on 28 October 306, his son Maxentius was proclaimed emperor at Rome. To give his regime an aura of legitimacy, Maximianus was forced to affirm his son's acclamation. When Galerius learned of Maxentius ' rebellion, he sent Severus against him with an army that had formerly been under his father's command. Maxentius invested his father with the purple again to win over his enemy's troops, a ruse which succeeded. Perhaps to strengthen his own position, in 307 he went to Gaul and married his daughter Fausta to Constantine . When Constantine refused to become embroiled in the civil war between Galerius and Maxentius , Herculius returned to Rome in 308 and attempted to depose his son however, he did not succeed. When he was unable to convince Diocletian to take up the purple again at a meeting in Carnuntum in late 308, he returned to his son-in-law's side in Gaul. Although he was treated with all of the respect due a former emperor, he still desired to be more than a figurehead. He decided to seize the purple from Constantine when his son-in-law least expected it. His opportunity came in the summer of 310 when the Franks revolted. When Constantine had taken a small part of his army into enemy territory, Maximianus proclaimed himself again emperor and paid the soldiers under his command a donative to secure their loyalty. As soon as Constantine received news about Maximianus' revolt in July 310, he went south and reached Arelate before his father-in-law could mount a defense of the city. Although Maximianus fled to Massilia, his son-in-law seized the city and took Maximianus prisoner. Although he was deprived of the purple, he was granted pardon for his crimes. 6 Unable to endure the humiliation of his defeat, he attempted to have Constantine murdered in his bed. The plot failed because he tried to get his daughter Fausta 's help in the matter she chose to reveal the matter to her husband. Because of this attempt on his son-in-law's life Maximianus was dead by the end of July either by his own hand or on the orders of his intended victim. 7

Eutropia, Maximianus Herculius' Wife

Eutropia was of Syrian extraction and her marriage to Maximianus Herculius seems to have been her second. She bore him two children: Maxentius and Fausta . An older daughter, Theodora , may have been a product of her first marriage. Fausta became the wife of Constantine I , while her sister Theodora was the second spouse of his father Constantius I Chlorus . She apparently survived all her children, with the possible exception of her daughter Fausta who seems to have died in 326, and was alive in 325. She is also said to have become a Christian.

Barnes, T.D . Constantine and Eusebius , Cambridge, 1981.

________. New Empire of Diocletian and Constantine . Cambridge, 1982.

DiMaio, Michael. and Duane W.-H.Arnold. " Per Vim, Per Caedem, Per Bellum : A Study of Murder and Ecclesiastical Politics in the Year 337 A.D." Byzantion , 62(1992): 158ff.

Ensslin, Wm. "Maximianus (1)." RE 14: 2510.43ff.

_________. "Valerius (Diocletianus) (142)." RE 7: col.24199ff.

Groag, E. "Maxentius." RE 14: 2417ff.

Jones, A.H.M., J.R. Martindale, and J. Morris. "M. Aur. Val. Maximianus signo Herculius 8." The Prosopography of the Later Roman Empire , Cambridge, 1971, 1.573ff.

________. J.R. Martindale, and J. Morris. "Eutropia 1." The Prosopography of the Later Roman Empire , (Cambridge, 1971), 1.316.

Kienast, Dietmar. Römische Kaisertabelle: Grundzüge einer römischen Kaiserchronologie . Darmstadt, 1990.

Kidd, B.J. A History of the Church to A.D. 461 .Oxford, 1922.

Mattingly, Harold and B.H.Warmington. "Maximian." OCD ,2657.

Seeck, O. "Eutropia (1)." RE 6: col. 1519.4ff.

Copyright (C) 1996, Michael DiMaio, Jr.. This file may be copied on the condition that the entire contents, including the header and this copyright notice, remain intact.

Comments to: Michael DiMaio, Jr.. Maximian was born near Sirmium (Sremska Mitrovica, Serbia) in the province of Pannonia, around 250 into a family of shopkeepers Beyond that, the ancient sources contain vague allusions to Illyricum as his homeland, to his Pannonian virtues, and to his harsh upbringing along the war-torn Danube frontier. Maximian joined the army, serving with Diocletian under the emperors Aurelian (r. 270�) and Probus (r. 276�). He probably participated in the Mesopotamian campaign of Carus in 283 and attended Diocletian's election as emperor on November 20, 284 at Nicomedia. Maximian's swift appointment by Diocletian as Caesar is taken by the writer Stephen Williams and historian Timothy Barnes to mean that the two men were longterm allies, that their respective roles were pre-agreed and that Maximian had probably supported Diocletian during his campaign against Carinus (r. 283�) but there is no direct evidence for this.

With his great energy, firm aggressive character and disinclination to rebel, Maximian was an appealing candidate for imperial office. The fourth-century historian Aurelius Victor described Maximian as "a colleague trustworthy in friendship, if somewhat boorish, and of great military talents". Despite his other qualities, Maximian was uneducated and preferred action to thought. The panegyrist of 289, after comparing his actions to Scipio Africanus' victories over Hannibal during the Second Punic War, suggested that Maximian has never heard of them. His ambitions were purely military he left politics to Diocletian.The Christian rhetor Lactantius suggested that Maximian shared Diocletian's basic attitudes but was less puritanical in his tastes, and took advantage of the sensual opportunities his position as emperor offered. Lactantius charged that Maximian defiled senator's daughters and traveled with young virgins to satisfy his unending lust, though Lactantius' credibility is undermined by his hostility towards pagans.

Maximian had two children with his Syrian wife, Eutropia: Maxentius and Fausta. There is no direct evidence in the ancient sources for their birthdates. Modern estimates of Maxentius' birth year have varied from circa 277 to circa 287, and most date Fausta's birth to circa 298.Theodora, the wife of Constantius Chlorus, is often called Maximian's stepdaughter by ancient sources, leading to claims by Otto Seeck and Ernest Stein that she was born from an earlier marriage between Eutropia and Afranius Hannibalianus.Barnes challenges this view, saying that all "stepdaughter" sources derive their information from the partially unreliable work of history Kaisergeschichte, while other, more reliable sources, refer to her as Maximian's natural daughter.Barnes concludes that Theodora was born no later than circa 275 to an unnamed earlier wife of Maximian, possibly one of Hannibalianus' daughters.

In 310, Maximian rebelled against Constantine while the emperor was on campaign against the Franks. Maximian had been sent south to Arles with part of Constantine's army to defend against attacks by Maxentius in southern Gaul. In Arles, Maximian announced that Constantine was dead and took up the imperial purple. In spite offering bribes to any who would support him as emperor, most of Constantine's army remained loyal, and Maximian was compelled to leave. Constantine soon heard of the rebellion, abandoned his campaign against the Franks, and moved quickly to southern Gaul, where he confronted the fleeing Maximian at Massilia (Marseille). The town was better able to withstand a long siege than Arles, but it made little difference as loyal citizens opened the rear gates to Constantine. Maximian was captured, reproved for his crimes, and stripped of his title for the third and last time. Constantine granted Maximian some clemency but strongly encouraged his suicide. In July 310, Maximian hanged himself.

Despite the earlier rupture in relations, after Maximian's suicide Maxentius presented himself as his father's devoted son. He minted coins bearing his father's deified image and proclaimed his desire to avenge his death.

Constantine initially presented the suicide as an unfortunate family tragedy. By 311, however, he was spreading another version. According to this, after Constantine had pardoned him, Maximian planned to murder Constantine in his sleep. Fausta learned of the plot and warned Constantine, who put a eunuch in his own place in bed. Maximian was apprehended when he killed the eunuch and was offered suicide, which he accepted. In addition to the propaganda, Constantine instituted a damnatio memoriae on Maximian, destroying all inscriptions referring to him and eliminating any public work bearing his image.

Constantine defeated Maxentius at the Battle of the Milvian Bridge on October 28, 312. Maxentius died, and Italy came under Constantine's rule.Eutropia swore on oath that Maxentius was not Maximian's son, and Maximian's memory was rehabilitated. His apotheosis under Maxentius was declared null and void, and he was re-consecrated as a god, probably in 317. He began appearing on Constantine's coinage as divus, or divine, by 318, together with the deified Constantius and Claudius Gothicus. The three were hailed as Constantine's forbears. They were called "the best of emperors".Through his daughters Fausta and Flavia, Maximian was grandfather or great-grandfather to every reigning emperor from 337 to 363.

Anmärkning: Maximianus HERCULEUS aka Marcus Aurelius Valerius Maximianus , kejsare av Rom Emperor of Rome Marcus Aurelius Valerius Maximianus Herculius (c. 250 – c. July 310[8]), commonly referred to as Maximian, was Caesar (junior Roman Emperor) from July 285[1][2] and Augustus (senior Roman Emperor) from April 1, 286[3] to May 1, 305.[4] He shared the latter title with his co-emperor and superior, Diocletian, whose political brain complemented Maximian's military brawn. Maximian established his residence at Trier but spent most of his time on campaign. In the late summer of 285, he suppressed rebels in Gaul known as the Bagaudae. From 285 to 288, he fought against Germanic tribes along the Rhine frontier. Together with Diocletian, he ran a scorched earth campaign deep into the territory of the Alamanni tribes in 288, temporarily relieving the Rhenish provinces from the threat of Germanic invasion.

The man he appointed to police the Channel shores, Carausius, rebelled in 286, causing the secession of Britain and northwestern Gaul. Maximian failed to oust Carausius, and his invasion fleet was destroyed by storms in 289 or 290. Maximan's subordinate, Constantius, campaigned against Carausius' successor, Allectus, while Maximian held the Rhine frontier. The rebel leader was ousted in 296, and Maximian moved south to combat Moorish pirates in Iberia and Berber incursions in Mauretania. When these campaigns concluded in 298, he departed for Italy, where he lived in comfort until 305. At Diocletian's behest, Maximian abdicated on May 1, 305, gave the Augustan office to Constantius, and retired to southern Italy.

In late 306, Maximian took the title of Augustus again and aided his son Maxentius' rebellion in Italy. In April 307, he attempted to depose his son, but failed and fled to the court of Constantius' successor, Constantine (Maximian's step-step-grandson), in Trier. At the Council of Carnuntum in November 308, Diocletian and his successor, Galerius, forced Maximian to renounce his imperial claim again. In early 310, Maximian attempted to seize Constantine's title while the emperor was on campaign on the Rhine. Few supported him, and he was captured by Constantine in Marseille. Maximian committed suicide in the summer of 310 on Constantine's orders. During Constantine's war with Maxentius, Maximian's image was purged from all public places. However, after Constantine ousted and killed Maxentius, Maximian's image was rehabilitated, and he was deified.

Maximian was born near Sirmium (Sremska Mitrovica, Serbia) in the province of Pannonia, around 250 into a family of shopkeepers.[9] Beyond that, the ancient sources contain vague allusions to Illyricum as his homeland,[10] to his Pannonian virtues,[11] and to his harsh upbringing along the war-torn Danube frontier.[12] Maximian joined the army, serving with Diocletian under the emperors Aurelian (r. 270�) and Probus (r. 276�). He probably participated in the Mesopotamian campaign of Carus in 283 and attended Diocletian's election as emperor on November 20, 284 at Nicomedia.[13] Maximian's swift appointment by Diocletian as Caesar is taken by the writer Stephen Williams and historian Timothy Barnes to mean that the two men were longterm allies, that their respective roles were pre-agreed and that Maximian had probably supported Diocletian during his campaign against Carinus (r. 283�) but there is no direct evidence for this.[14]

With his great energy, firm aggressive character and disinclination to rebel, Maximian was an appealing candidate for imperial office. The fourth-century historian Aurelius Victor described Maximian as "a colleague trustworthy in friendship, if somewhat boorish, and of great military talents".[15] Despite his other qualities, Maximian was uneducated and preferred action to thought. The panegyrist of 289, after comparing his actions to Scipio Africanus' victories over Hannibal during the Second Punic War, suggested that Maximian has never heard of them.[16] His ambitions were purely military he left politics to Diocletian.[17] The Christian rhetor Lactantius suggested that Maximian shared Diocletian's basic attitudes but was less puritanical in his tastes, and took advantage of the sensual opportunities his position as emperor offered.[18] Lactantius charged that Maximian defiled senators' daughters and traveled with young virgins to satisfy his unending lust, though Lactantius' credibility is undermined by his general hostility towards pagans.[19]

Maximian had two children with his Syrian wife, Eutropia: Maxentius and Fausta. There is no direct evidence in the ancient sources for their birthdates. Modern estimates of Maxentius' birth year have varied from circa 277 to circa 287, and most date Fausta's birth to circa 298.[20] Theodora, the wife of Constantius Chlorus, is often called Maximian's stepdaughter by ancient sources, leading to claims by Otto Seeck and Ernest Stein that she was born from an earlier marriage between Eutropia and Afranius Hannibalianus.[21] Barnes challenges this view, saying that all "stepdaughter" sources derive their information from the partially unreliable work of history Kaisergeschichte, while other, more reliable sources, refer to her as Maximian's natural daughter.[22] Barnes concludes that Theodora was born no later than circa 275 to an unnamed earlier wife of Maximian, possibly one of Hannibalianus' daughters.[23]

At Mediolanum (Milan, Italy) in July 285,[24] Diocletian proclaimed Maximian as his co-ruler, or Caesar.[25] The reasons for this decision are complex. With conflict in every province of the empire, from Gaul to Syria, from Egypt to the lower Danube, Diocletian needed a lieutenant to manage his heavy workload.[26] Historian Stephen Williams suggests that Diocletian considered himself a mediocre general and needed a man like Maximian to do most of his fighting.[27]

Next, Diocletian was vulnerable in that he had no sons – just a daughter, Valeria – who could never succeed him. He was forced therefore to seek a co-ruler from outside his family and that co-ruler had to be someone he trusted.[28] (The historian William Seston has argued that Diocletian, like heirless emperors before him, adopted Maximian as his filius Augusti ("Augustan son") upon his appointment to the office. Some agree, but the historian Frank Kolb has stated that arguments for the adoption are based on misreadings of the papyrological evidence.[29] Maximian did take Diocletian's nomen (family name) Valerius, however.[30])

Finally, Diocletian knew that single rule was dangerous and that precedent existed for dual rulership. Despite their military prowess, both sole-emperors Aurelian and Probus had been easily removed from power.[31] In contrast, just a few years earlier, the emperor Carus and his sons had ruled jointly, albeit not for long. Even the first emperor, Augustus, (r. 27 BC� 19), had shared power with his colleagues and more formal offices of co-emperor had existed from Marcus Aurelius (r. 161�) on.[32]

The dual system evidently worked well. About 287, the two rulers' relationship was re-defined in religious terms, with Diocletian assuming the title Iovius and Maximian Herculius.[33] The titles were pregnant with symbolism: Diocletian-Jove had the dominant role of planning and commanding Maximian-Hercules the heroic role of completing assigned tasks.[34] Yet despite the symbolism, the emperors were not "gods" in the Imperial cult (although they may have been hailed as such in Imperial panegyrics). Instead, they were the gods' instruments, imposing the gods' will on earth.[35] Once the rituals were over, Maximian assumed control of the government of the West and dispatched to Gaul to fight the rebels known as Bagaudae while Diocletian returned to the East.[36]

[edit] Early campaigns in Gaul and Germany

The Bagaudae of Gaul are obscure figures, appearing fleetingly in the ancient sources, with their 285 uprising being their first appearance.[37] The fourth-century historian Eutropius described them as rural people under the leadership of Amandus and Aelianus, while Aurelius Victor called them bandits.[38] The historian David S. Potter suggests that they were more than peasants, seeking either Gallic political autonomy or reinstatement of the recently deposed Carus (a native of Gallia Narbonensis, in what would become southern France): in this case, they would be defecting imperial troops, not brigands.[39] Although poorly equipped, led and trained – and therefore a poor match for Roman legions – Diocletian certainly considered the Bagaudae sufficient threat to merit an emperor to counter them.[40]

Maximian traveled to Gaul, engaging the Bagaudae late in the summer of 285.[41] Details of the campaign are sparse and provide no tactical detail: the historical sources dwell only on Maximian's virtues and victories. The 289 panegyric to Maximian records that the rebels were defeated with a blend of harshness and leniency.[42] As the campaign was against the empire's own citizens, and therefore distasteful, it went unrecorded in titles and official triumphs. Indeed, Maximian's panegyrist declares: "I pass quickly over this episode, for I see in your magnanimity you would rather forget this victory than celebrate it."[43] By the end of the year, the revolt had significantly abated, and Maximian moved the bulk of his forces to the Rhine frontier, heralding a period of stability.[44]

Maximian did not put down the Bagaudae swiftly enough to avoid a Germanic reaction. In the autumn of 285, two barbarian armies – one of Burgundians and Alamanni, the other of Chaibones and Heruli – forded the Rhine and entered Gaul.[45] The first army was left to die of disease and hunger, while Maximian intercepted and defeated the second.[46] He then established a Rhine headquarters in preparation for future campaigns,[47] either at Moguntiacum (Mainz, Germany), Augusta Treverorum (Trier, Germany), or Colonia Agrippina (Cologne, Germany).[48]

Although most of Gaul was pacified, regions bordering the English Channel still suffered from Frankish and Saxon piracy. The emperors Probus and Carinus had begun to fortify the Saxon Shore, but much remained to be done.[49] For example, there is no archaeological evidence of naval bases at Dover and Boulogne during 270�.[50] In response to the pirate problem, Maximian appointed Mausaeus Carausius, a Menapian from Germania Inferior (southern and western Netherlands) to command the Channel and to clear it of raiders.[51] Carausius did well.[52] By the end of 285, he was capturing pirate ships in great numbers.[53]

Maximian soon heard that Carausius was waiting until the pirates had finished plundering before attacking and that their booty was going into Carausius' pockets instead of to the population at large or into the imperial treasury.[54] Maximian ordered Carausius' arrest and execution, prompting him to flee the continent to Britain. Carausius' support among the British was strong, and at least two British legions (II Augusta and XX Valeria Victrix) defected to him, as did some or all of a legion near Boulogne (probably XXX Ulpia Victrix).[55] Carausius quickly eliminated the few remaining loyalists in his army and declared himself Augustus.[56]

Maximian could do little about the revolt. He had no fleet – he had given it to Casausius – and was busy quelling the Heruli and the Franks. Meanwhile, Carausius strengthened his position by enlarging his fleet, enlisting Frankish mercenaries, and paying his troops well.[56] By the autumn of 286, Britain, much of northwestern Gaul, and the entire Channel coast, was under his control.[57] Casausius declared himself head of an independent British state, an Imperium Britanniarum and issued coin of a markedly higher purity than that of Maximian and Diocletian, earning the support of British and Gallic merchants.[58] Even Maximian's troops were vulnerable to Carausius' influence and wealth.[59]

[edit] Maximian appointed Augustus

Spurred by the crisis with Carausius, on April 1, 286,[3] Maximian took the title of Augustus[60] This gave him the same status as Carausius – so the clash was between two Augusti, rather than between an Augustus and a Caesar – and, in imperial propaganda, Maximian was proclaimed Diocletian's brother, his equal in authority and prestige.[61] Diocletian could not have been present at Maximian's appointment,[62] causing Seeck to suggest that Maximian usurped the title and was only later recognized by Diocletian in hopes of avoiding civil war. This suggestion has not won much support, and the historian William Leadbetter has recently refuted it.[63] Despite the physical distance between the emperors, Diocletian trusted Maximian enough to invest him with imperial powers, and Maximian still respected Diocletian enough to act in accordance with his will.[64]

In theory, the Roman Empire was not divided by the dual imperium. Though divisions did take place – each emperor had his own court, army, and official residences – these were matters of practicality, not substance. Imperial propaganda from 287 on insists on a singular and indivisible Rome, a patrimonium indivisum.[65] As the panegyrist of 289 declares to Maximian: "So it is that this great empire is a communal possession for both of you, without any discord, nor would we endure there to be any dispute between you, but plainly you hold the state in equal measure as once those two Heracleidae, the Spartan Kings, had done."[66] Legal rulings were given and imperial celebrations took place in both emperors' names the same coins were issued in both parts of the empire.[67] Diocletian sometimes issued commands to Maximian's province of Africa Maximian could presumably have done the same for Diocletian's territory.[68]

[edit] Campaigns against Rhenish tribes

[edit] Campaigns in 286 and 287

Maximian realized that he could not immediately suppress Carausius and campaigned instead against Rhenish tribes.[69] These tribes were probably greater threats to Gallic peace than Carausius in any case and included many supporters of Carausius.[70] Although Maximian had many enemies along the river, they were more often in dispute with each other than in combat with the empire.[71] Few clear dates survive for Maximian's campaigns on the Rhine beyond a general range of 285 to 288.[72] While receiving the consular fasces on January 1, 287, Maximian was interrupted by news of a barbarian raid. Doffing his toga and donning his armor, he marched against the barbarians and, although they were not entirely dispersed, he celebrated a victory in Gaul later that year.[73]

Maximian believed the Burgundian and Alemanni tribes of the Moselle-Vosges region to be the greatest threat, so he targeted them first. He campaigned using scorched earth tactics, laying waste to their land and reducing their numbers through famine and disease. After the Burgundians and Alemanni, Maximian moved against the weaker Heruli and Chaibones. He cornered and defeated them in a single battle. He fought in person, riding along the battle line until the Germanic forces broke. Roman forces pursued the fleeing tribal armies and routed them. With his enemies from starvation,[71] Maximian launched a great invasion across the Rhine.[74] He moved deep into Germanic territory, bringing destruction to his enemies' homelands,[71] and demonstrating the superiority of Roman arms.[75] By the winter of 287, he had the advantage and the Rhenish lands were free of Germanic tribesmen.[71] Maximian's panegyrist declared: "All that I see beyond the Rhine is Roman."[76]

oint campaign against the Alamanni

The following spring, as Maximian made preparations for dealing with Carausius, Diocletian returned from the East.[77] The emperors met that year, but neither date nor place is known with certainty.[78] They probably agreed on a joint campaign against the Alamanni and a naval expedition against Carausius.[79]

Later in the year, Maximian led a surprise invasion of the Agri Decumates – a region between the upper Rhine and upper Danube deep within Alamanni territory – while Diocletian invaded Germany via Raetia. Both emperors burned crops and food supplies as they went, destroying the Germans' means of sustenance.[80] They added large swathes of territory to the empire and allowed Maximian's build-up to proceed without further disturbance.[81] In the aftermath of the war, towns along the Rhine were rebuilt, bridgeheads created on the eastern banks at such places as Mainz and Cologne, and a military frontier was established, comprising forts, roads, and fortified towns. A military highway through Tornacum (Tournai, Belgium), Bavacum (Bavay, France), Atuatuca Tungrorum (Tongeren, Belgium), Mosae Trajectum (Maastricht, Netherlands), and Cologne connected points along the frontier.[82]

[edit] Constantius, Gennobaudes, and resettlement

In early 288, Maximian appointed his praetorian prefect Flavius Constantius, husband of Maximian's daughter Theodora, to lead a campaign against Carausius' Frankish allies. These Franks controlled the Rhine estuaries, thwarting sea-attacks against Carausius. Constantius moved north through their territory, wreaking havoc, and reaching the North Sea. The Franks sued for peace and in the subsequent settlement Maximian reinstated the deposed Frankish king Gennobaudes.[73] Gennobaudes became Maximian's vassal and, with lesser Frankish chiefs in turn swearing loyalty to Gennobaudes, Roman regional dominance was assured.[83]

Maximian allowed a settlement of Frisians, Salian Franks, Chamavi and other tribes along a strip of Roman territory, either between the Rhine and Waal rivers from Noviomagus (Nijmegen, Netherlands) to Traiectum (Utrecht, Netherlands)[82] or near Trier.[75] These tribes were allowed to settle only on condition they acknowledged Roman dominance. Their presence, providing a ready pool of manpower and preventing the settlement of other Frankish tribes, gave Maximian a buffer along the northern Rhine and reduced his need to garrison the region.[82]

[edit] Later campaigns in Britain and Gaul

By 289, Maximian was prepared to invade Carausius' Britain but, for some reason, the plan failed. Maximian's panegyrist of 289 was optimistic about the campaign's prospects but the panegyrist of 291 made no mention of it.[84] Constantius' panegyrist suggested that his fleet was lost to a storm,[85] but this might simply have been to diminish the embarrassment of defeat.[86] Diocletian curtailed his Eastern province tour soon after, perhaps on learning of Maximian's failure.[87] Diocletian returned in haste to the West, reaching Emesa by May 10, 290,[88] and Sirmium on the Danube by July 1, 290.[89]

Diocletian met Maximian in Milan either in late December 290 or January 291.[90] Crowds gathered to witness the emperors descend on the city and the emperors devoted much time to public pageantry.[91] Potter, among others, has surmised that the ceremonies were arranged to demonstrate Diocletian's continuing support for his faltering colleague. The rulers discussed matters of politics and war in secret,[92] and they may have considered the idea of expanding the imperial college to include four emperors (the Tetrarchy).[93] Meanwhile, a deputation from the Roman Senate met with the rulers and renewed their infrequent contact with the imperial office.[94] The emperors would not meet again until 303.[95]

Following Maximian's failure to invade in 289, an uneasy truce with Carausius began. Maximian tolerated Carausius' rule in Britain and on the continent but refused to grant the secessionist state formal legitimacy. For his part, Carausius was content with his territories beyond the Continental coast of Gaul.[96] However, Diocletian would not long put up with such an affront to his dignity. Faced with Carausius' secession and further challenges on the Egyptian, Syrian, and Danubian borders, he realized that two emperors were insufficient to manage the empire.[97] On March 1, 293 at Milan, Maximian appointed Constantius to the office of Caesar.[98] On either the same day or a month later, Diocletian did the same for Galerius, thus establishing the "Tetrarchy", or "rule of four".[99] Constantius was made to understand that he must succeed where Maximian had failed and defeat Carausius.[100]

[edit] Campaign against Allectus

onstantius met expectations quickly and efficiently, and by 293 had expelled Carausian forces from northern Gaul. In the same year, Carausius was assassinated and replaced by his treasurer, Allectus.[101] Constantius marched up the coast to the Rhine and Scheldt estuaries where he was victorious over Carausius' Frankish allies, taking the title Germanicus maximus.[102] His sights now set on Britain, Constantius spent the following years building an invasion fleet.[103] Maximian, still in Italy after the appointment of Constantius, was appraised of the invasion plans and, in the summer of 296, returned to Gaul.[104] There, he held the Rhenish frontiers against Carausius' Frankish allies while Constantius launched his invasion of Britain.[105] Allectus was killed on the North Downs in battle with Constantius' praetorian prefect, Asclepiodotus. Constantius himself had landed near Dubris (Dover) and marched on Londinium (London), whose citizens greeted him as a liberator.[106]

[edit] Campaigns in North Africa

With Constantius' victorious return, Maximian was able to focus on the conflict in Mauretania (Northwest Africa).[107] As Roman authority weakened during the third century, nomadic Berber tribes harassed settlements in the region with increasingly severe consequences. In 289, the governor of Mauretania Caesariensis (roughly modern Algeria) gained a temporary respite by pitting a small army against the Bavares and Quinquegentiani, but the raiders soon returned. In 296, Maximian raised an army, from Praetorian cohorts, Aquileian, Egyptian, and Danubian legionaries, Gallic and German auxiliaries, and Thracian recruits, advancing through Spain that autumn.[108] He may have defended the region against raiding Moors[109] before crossing the Strait of Gibraltar into Mauretania Tingitana (roughly modern Morocco) to protect the area from Frankish pirates.[110]

By March 297, Maximian had begun a bloody offensive against the Berbers. The campaign was lengthy, and Maximian spent the winter of 297� resting in Carthage before returning to the field.[111] Not content to drive them back into their homelands in the Atlas Mountains – from which they could continue to wage war – Maximian ventured deep into Berber territory. The terrain was unfavorable, and the Berbers were skilled at guerrilla warfare, but Maximian pressed on. Apparently wishing to inflict as much punishment as possible on the tribes, he devastated previously secure land, killed as many as he could, and drove the remainder back into the Sahara.[112] His campaign was concluded by the spring of 298 and, on March 10, he made a triumphal entry into Carthage.[113] Inscriptions there record the people's gratitude to Maximian, hailing him – as Constantius had been on his entry to London – as redditor lucis aeternae ("restorer of the eternal light").[112] Maximian returned to Italy in 299 to celebrate another triumph in Rome in the spring.[114]

[edit] Leisure and retirement

After his Mauretanian campaign, Maximian returned to the north of Italy, living a life of leisure in palaces in Milan and Aquilea, and leaving warfare to his subordinate Constantius.[115] Maximian was more aggressive in his relationship with the Senate than Constantius, and Lactantius contends that he terrorized senators, to the point of falsely charging and subsequently executing several, including the prefect of Rome in 301/2.[116] In contrast, Constantius kept up good relations with the senatorial aristocracy and spent his time in active defense of the empire. He took up arms against the Franks in 300 or 301 and in 302 – while Maximian was resting in Italy – continued to campaign against Germanic tribes on the Upper Rhine.[109]

Maximian was only disturbed from his rest in 303 by Diocletian's vicennalia, the 20-year anniversary of his reign, in Rome. Some evidence suggests that it was on then that Diocletian exacted a promise from Maximian to retire together, passing their titles as Augusti to the Caesars Constantius and Galerius.[117] Presumably Maximian's son Maxentius and Constantius' son Constantine – children raised in Nicomedia together – would then become the new Caesars. While Maximian might not have wished to retire, Diocletian was still in control and there was little resistance. Before retirement, Maximian would receive one final moment of glory by officiating at the Secular Games in 304.[118]

On May 1, 305, in separate ceremonies in Milan and Nicomedia, Diocletian and Maximian retired simultaneously. The succession did not go not entirely to Maximian's liking: perhaps because of Galerius' influence, Severus and Maximinus were appointed Caesar, thus excluding Maxentius. Both the newly appointed Caesars had had long military careers and were close to Galerius: Severus was his nephew and Maximinus a former army comrade.[119] Maximian quickly soured to the new tetrarchy, which saw Galerius assume the dominant position Diocletian once held. Although Maximian led the ceremony that proclaimed Severus Caesar, within two years he was sufficiently dissatisfied to support his son's rebellion against the new regime.[120] Diocletian retired to the expansive palace he had built in his homeland, Dalmatia near Salona on the Adriatic. Maximian retired to villas in Campania or Lucania, where he lived a life of ease and luxury.[121] Although far from the political centers of the empire, Diocletian and Maximian remained close enough to stay in regular contact.[122]

After the death of Constantius on July 25, 306, Constantine assumed the title of Augustus. This displeased Galerius, who instead offered Constantine the title of Caesar, which Constantine accepted. The title of Augustus then went to Severus.[123] Maxentius was jealous of Constantine's power, and on October 28, 306, he persuaded a cohort of imperial guardsmen to declare him emperor. Uncomfortable with sole leadership, Maxentius sent a set of imperial robes to Maximian and saluted him as "Augustus for the second time", offering him theoretic equal rule but less actual power and a lower rank.[124]

Galerius refused to recognize Maxentius and sent Severus with an army to Rome to depose him. As many of Severus' soldiers had served under Maximian, and had taken Maxentius' bribes, most of the army defected to Maxentius. Severus fled to Ravenna, which Maximian besieged. The city was strongly fortified so Maximian offered terms, which Severus accepted. Maximian then seized Severus and took him under guard to a public villa in southern Rome, where he was kept as a hostage. In the autumn of 307, Galerius led a second force against Maxentius but he again failed to take Rome, and retreated north with his army mostly intact.[125]

While Maxentius built up Rome's defenses, Maximian made his way to Gaul to negotiate with Constantine. A deal was struck in which Constantine would marry Maximian's younger daughter Fausta and be elevated to Augustan rank in Maxentius' secessionist regime. In return, Constantine would reaffirm the old family alliance between Maximian and Constantius, and support Maxentius' cause in Italy but would remain neutral in the war with Galerius. The deal was sealed with a double ceremony in Trier in the late summer of 307, at which Constantine married Fausta and was declared Augustus by Maximian.[126]

Maximian returned to Rome in the winter of 307𠄸 but soon fell out with his son and in the spring of 308 challenged his right to rule before an assembly of Roman soldiers. He spoke of Rome's sickly government, disparaged Maxentius for having weakened it, and ripped the imperial toga from Maxentius' shoulders. He expected the soldiers to recognize him but they sided with Maxentius, and Maximian was forced to leave Italy in disgrace.[127]

On November 11, 308, to resolve the political instability, Galerius called Diocletian (out of retirement) and Maximian to a general council meeting at the military city of Carnuntum on the upper Danube. There, Maximian was forced to abdicate again and Constantine was again demoted to Caesar. Licinius, a loyal military companion to Galerius, was appointed Augustus of the West.[128] In early 309 Maximian returned to the court of Constantine in Gaul, the only court that would still accept him.[129]

[edit] Rebellion against Constantine

In 310, Maximian rebelled against Constantine while the emperor was on campaign against the Franks. Maximian had been sent south to Arles with part of Constantine's army to defend against attacks by Maxentius in southern Gaul. In Arles, Maximian announced that Constantine was dead and took up the imperial purple. In spite offering bribes to any who would support him as emperor, most of Constantine's army remained loyal, and Maximian was compelled to leave. Constantine soon heard of the rebellion, abandoned his campaign against the Franks, and moved quickly to southern Gaul, where he confronted the fleeing Maximian at Massilia (Marseille). The town was better able to withstand a long siege than Arles, but it made little difference as loyal citizens opened the rear gates to Constantine. Maximian was captured, reproved for his crimes, and stripped of his title for the third and last time. Constantine granted Maximian some clemency but strongly encouraged his suicide. In July 310, Maximian hanged himself.[130]

Despite the earlier rupture in relations, after Maximian's suicide Maxentius presented himself as his father's devoted son.[131] He minted coins bearing his father's deified image and proclaimed his desire to avenge his death.[132]

Constantine initially presented the suicide as an unfortunate family tragedy. By 311, however, he was spreading another version. According to this, after Constantine had pardoned him, Maximian planned to murder Constantine in his sleep. Fausta learned of the plot and warned Constantine, who put a eunuch in his own place in bed. Maximian was apprehended when he killed the eunuch and was offered suicide, which he accepted.[133] In addition to the propaganda, Constantine instituted a damnatio memoriae on Maximian, destroying all inscriptions referring to him and eliminating any public work bearing his image.[134]

Constantine defeated Maxentius at the Battle of the Milvian Bridge on October 28, 312. Maxentius died, and Italy came under Constantine's rule.[135] Eutropia swore on oath that Maxentius was not Maximian's son, and Maximian's memory was rehabilitated. His apotheosis under Maxentius was declared null and void, and he was re-consecrated as a god, probably in 317. He began appearing on Constantine's coinage as divus, or divine, by 318, together with the deified Constantius and Claudius Gothicus.[136] The three were hailed as Constantine's forbears. They were called "the best of emperors".[137] Through his daughters Fausta and Flavia, Maximian was grandfather or great-grandfather to every reigning emperor from 337 to 363.[138]


Proclaimed Caesar

Joining the Roman legion was almost the sole avenue for professional advancement during Galerius's time, and historical records hint that he served in the army under the emperors Lucius Domitius Aurelianus (214–275) and Marcus Aurelius Probus (c. 232–282). He apparently advanced rapidly through the ranks, for on March 1, 293, a new Tetrarchy, with four joint rulers, was set up by Diocletian (c. 236–316). In this scheme, Diocletian ruled as Augustus with the general Marcus Aurelius Valerius Maximianus Herculius, known as Maximian (c. 250–310), over respective Eastern and Western regions of the empire, with two junior emperors, known as Caesars. Galerius was designated one of these Caesars, that of the East, with Constantius Chlorus (c. 250–306) named to be Caesar of the West. With the honor came Galerius's betrothal to Diocletian's daughter, Valeria.

Galerius was responsible for overseeing Illyricum, the Roman provinces comprising lands that include presentday Albania, Croatia, Slovenia, and Bosnia. When the Romans went to war with their Sassanid neighbors in the east at the renewal of the Persian Wars in 296, Galerius commanded a legion that took to the field near the Euphrates River region. The first major battle of the war was here at Callinicum (also called Carrhae), near Turkey's border with Syria, but Galerius's troops lost heavily, and with that loss the Roman Empire was divested of its holdings in Mesopotamia. A year later, however, came a significant reversal of fortunes, as Galerius led troops into Armenia and won a decisive victory against the Persian shah. He seized the ancient city of Ctesiphon near Baghdad as well as a large cache of goods plundered from the enemy, including the shah's extensive harem. The victory returned Roman rule to Mesopotamia for the time being, and the lands taken east of the Tigris River marked the furthest eastern boundary ever touched by Roman rule.


Severus II

Severus II, who reigned only for a short time had a modest family background and came from Illyricum, probably around the Danubian region. Already early in his career he had held a military command. Severus II had quickly risen through the ranks of the army like most of the Danubian leaders at the time. In AD 305 he was appointed western Caesar by Constantius I Chlorus when he ascended under the system of government instituted Tetrarchy, where Diocletian, at Nicomedeia, and Maximianus Herculius, at Mediolanum were replaced with Constantius I and Galerius as Augusti. Maximus Daia became the eastern Caesar. In the same year Severus adopted the names "Flavius" in honor of the adoption of Constantius and "Valerius" in honor of being now an adopted member of the House of Diocletian. Part of Severus duty as western Caesar was to administer the provinces of Italy, Africa and Pannonia.

The appointments of Severus II and Maximinus Daia was for many at the time a big surprise. The two Caesars were regarded as unknown, and the general assumption was that the sons of Constantius Chlorus and Maximian would accede to the throne. In AD 306, Only one year later, the western Augustus Constantius I Chlorus died. Galerius made Constantius' son Constantine Caesar and raised Severus to the rank of Augustus to replace the dead Constantius Chlorus, but instead of a smooth transition, the British troops put Constantius' son Constantine on the throne. Galerius, the senior Augustus in the East was furious at this development but recognized Constantine rather than risk civil war. Things went even worse when Maxentius, the son of Maximianus Hersulius started a revolt because of Galerius tax policy and was proclaimed emperor in Rome at the end of October AD 306.

As soon as Galerius heard the news of the revolt, he asked his co-emperor Severus to leave the capital Mediolanum and to march with a large field army towards Rome to put down this rebellion. Severus who was well supported in northern Italy (the rest of the Italian peninsula and Africa though declared in favour of Maxentius) ran nevertheless soon into trouble. Because when Maxentius learned about the advance of Severus he sent his own father Maximianus the purple and offered him to be Augustus again. The idea was that once Severus army heard the news they would switch to his side. The plan worked, Severus II's troops had no loyalty towards Maxentius, but they still felt strongly for their old emperor Maximian. In addition Maxentius bribed Severus soldiers during the siege of the city, and Maximians' agents had little problem causing trouble among the army.

Severus' army, torn between their loyalty to two emperors then mutinied. When even Severus' praetorian prefect turned against him and started promising bonuses to men who would change their allegiance, Severus' fate was sealed. With little else to do, he withdrew quickly and fled with his remaining loyal men to Ravenna. Maximian pursued him with his troops, caught up with him in Ravenna, and with false promise of safety convinced Severus to surrender.

Severus agreed to abdicate if his life was spared. Severus II was then taken first under house arrest and soon after brought to Rome where he was put to prison in Tres Tabernae after he was paraded through the streets of Rome. The holding of Severus was thought to provide safety against attacks from Galerius. He, however, attacked anyway but he to had to realize just how dangerous it was to advance his troops against Maximian, a man whose authority many of the soldiers respected more than his own. With many of his forces deserting, Galerius had to simply withdraw. With no need for a hostage anymore, Maxentius then ordered to put Severus to death. Severus II died on the 16 September AD 307.


Innhaldsliste

Tidleg liv Endra

Maximianus var fødd i nærleiken av Sirmium (dagens Sremska Mitrovica i Serbia) i den romerske provinsen Pannonia ein gong rundt 250 i ein familie av butikkeigarar. [5] [6] Bortrett frå desse faktaa har dei antikke kjeldene vage ymt om Illyricum som det opphavlege heimlandet hans, [7] om dei pannoniske dygdene hans, [8] og om den vanskelege oppveksten i det krigsherja området langs grensa av Donau. [9] Maximianus gjekk inn i hæren, der han tenestegjorde saman med Diokletian under keisar Aurelianus og Probus. Han deltok truleg i Carus sin krig i Mesopotamia i 283 og var tilstades då Diocletian blei vald til keisar den 20. november 284 i Nicomedia. [10] Maximianus si raske utnemning til cæsar (nestkommanderande) av Diokletian er blitt tolka av forfattaren Stephen Williams og historikaren Timothy Barnes som at at dei to mennene var langvarige allierte, at dei respektive rollene deira hadde vore ei semje og ein ambisjon som gjekk attende i tid, og at Maximianus truleg hadde støtta Diocletian i kampanjen hans mot Carinus, men det finst ingen direkte bevis for denne antakinga. [11]

Maximianus hadde to barn med den syriske kona si Eutropia: Maxentius og Fausta. Det er ingen direkte bevis i dei antikke kjeldene for datoane då borna vart fødd. Moderne utrekninga av fødselen til Maxentius har variert frå ca. 277 og til 287, og dei fleste historikarar daterer Faustasin fødsel til ca. 289 eller 290. [12] Theodora, kona til Konstantius I Klorus, er ofte blitt kalla for Maximianus si stedotter av antikke kjelder, noko som har fått Otto Seeck og Ernest Stein til å spekulera på om ho var fødd i eit tidlegare ekteskap mellom Eutropia og Afranius Hannibalianus. [13] Barnes har utfordra dette synet og meiner at alle tilvisingar til «stedotter» i kjeldene har avleidd informasjonen si frå eit særskild upåliteleg historieverk, Kaisergeschichte, eit hypotetisk latinsk historieverk frå 300-talet som sidan har gått tapt, medan andre og meir pålitelege kjelder refererer til ho som den ektefødde dottera til Maximianus. [14] Barnes konkluderer med at Theodora vart fødd ikkje seinare enn ca. 275 av ei tidlegare hustru utan kjend namn, kanskje ei av døtrene til Hannibalianus. [15]

Utneming til cæsar Endra

Ved Mediolanum (Milano i Italia) i juli 285 [16] proklamerte Diokletian Maximianus som medherskar, cæsar. [17] Årsakene til denne avgjerda er komplekse. Med konfliktar i nær sagt kvar einaste provins i imperiet, frå Gallia til Syria, frå Egypt til nedre Donau, kan Diokletian ha trengt ein underordna med militær røynsle til å handtera desse vanskane. [18] Historikaren Stephen Williams har føreslått at Diokletian vurderte seg sjølv som ein middelmådig general og trong ein mann som Maximianus med hans særskilde talent til å utføra dei fleste av krigane hans. [19]

For det andre var Diokletian i ei sårbar stilling ettersom han ikkje hadde nokon søner, berre ei dotter, Valeria, som ikkje kunne etterfølgja han. Han var nøydd til å finna ein medherskar utanfor familien sin, og dette måtte vera ein han hadde tillit til. [20] Historikaren William Seston har argumentert for at Diocletian, som keisarar utan direkte arvingar før han, adopterte Maximianus som filius Augusti («son av Augustus») ved forfremjinga. Ein del er samde, men historikaren Frank Kolb har uttalt at argumenta for adopsjon er basert på feillesing av papyrustekstar. [21] Maximianus tok likevel Diokletian sitt nomen (familienamn) Valerius. [22]

Diokletian visste også at det var farleg med ein eineherskar og at det var presedens for delt styre. Til trass for den militære dugleiken deira, hadde det vore enkelt å fjerna begge eneherskarane Aurelianus og Probus frå makta. I kontrast hadde keisar Carus og sønene hans styrt saman berre nokre få år tidlegare, om enn berre ei kort stund. Sjølv den første keisaren Augustus hadde delt makta med kollegaene sine, og meir formelle posisjonar med medkeisarar hadde eksistert frå Marcus Aurelius og framover. [23] [24]

Eit delt og dualistisk system fungerte augesynleg bra. Rundt 287 var tilhøvet til dei to herskarane definert i religiøse omgrep med Diokletian som tok tittelen Iovius og Maximianus som Herculius. [25] Titlane var fylt med symbolisme: Diokletian-Jove hadde den dominerande rolla ved å planleggja og avgjera medan Maximianus-Hercules hadde helten si rolle av å utføra oppgåvene. [26] Til trass for symbolismen var keisarane ikkje framstilt som gudar i den keisarlege kulten (berre avdøde keisarar kunne bli guddommeleggjorde). I staden blei dei instrumenta til gudane, og utførte viljen til gudane på jorda. [27] Straks rituala var over blei Maximianus gjeven kontrollen over regjeringa i vest og blei send til Gallia for å kjempa mot opprørarar kjent som bagaudæ medan Diokletian reiste austover. [28]

Krigføring i Gallia og Germania Endra

Bagaudæ i Gallia, nokre uklare figurar, opptredde første gongen i dei antikke kjeldene i samband med uro i 285. [29] Historikaren Eutropius frå 300-talet skildra dei som folk på landet under leiing av Amandus og Aelianus, medan Aurelius Victor kalla dei for bandittar. [30] Historikaren David S. Potter meiner at dei var meir enn bønder og søkte anten politisk sjølvstyre i Gallia eller gjeninnsetting av den nyleg avsette Carus (ein innfødd frå Gallia Narbonensis, i det som i dag er sørlege Frankrike). I dette tilfellet ville dei ha vore deserterte keisarlege troppar. [31] Dei var dårleg utstyrte, leia og trena, og utgjorde difor ein lett kamp for romerske legionar. Diocletian vurderte dei likevel som ein betydeleg trussel som ein måtte få bukt med. [32]

Maximianus drpg til Gallia og dreiv kampanje mot bagaudæ mot slutten av sommaren 285. [33] Detaljar frå kampanjen er sparsame, og gjev ingen taktiske detaljar. Panegyrici Latini til Maximianus i 289 skriv ned at opprørarane blei overvunne med ei blanding av harde og milde middel. [34] Ettersom krigen var retta mot borgarar av riket, og difor ikkje ærerik, blei han ikkje nemnd i sigertitlane og offisielle romerske triumfar. Faktisk erklærte Panegyrici Latini at «Eg går raskt over denne episoden for eg ser i ditt storsinn at du heller vil gløyma denne sigeren enn å feira han.» [35] Mot slutten av året hadde opprøret blitt sterkt redusert, og Maximianus flytta det meste av styrkane sine til fronten ved Rhinen og ein periode med stabilitet. [36]

Maximianus slo ikkje ned bagaudæ raskt nok til å unngå ein germansk reaksjon. Hausten 285 invaderte to barbariske hærar – den eine beståande av burgunderar og alamannarar, og den andre av kaibonarar og herularar – over Rhinen og inn i Gallia. [37] Den første hæren blei etterlaten for å døy av sjukdom og svolt medan Maximianus avbraut og overvann den andre. [38] Han etablerte deretter hovudkvarter ved Rhinen i førebuing mot framtidige krigar, [39] anten ved Moguntiacum (Mainz), Augusta Treverorum (Trier), eller Colonia Agrippina (Köln). [40]

Carausius Endra

Sjølv om det meste av Gallia var pasifisert var regionane som grensa mot Den engelske kanalen framleis utsette for åtak og piratverksemd frå frankarar og saksarar. Keisarane Probus og Carinus hadde byrja å forskansa kysten i eit system kalla litus Saxonicum, den saksiske kysten, men mykje stod igjen å gjera. [41] Til dømes er det ingen arkeologiske bevis på marinebasar ved Dover og Boulogne i løpet av tida 270–285. [42] Som reaksjon på piratproblemet utnemnde Maximianus ein eigen mann til å kommandera kystforsvaret ved Den engelske kanalen, Mausaeus Carausius, som stamma frå den belgiske stammen menapiarane frå Germania Inferior (sørlege og vestlege Nederland). [43] Carausius drog av garde, og ved slutten av 285 hadde han overvunne ei mengd piratskip. [44] [45]

Maximianus fekk etter kvart vita at Carausius venta til piratane hadde plyndra ferdig før han angreip dei og beslagla byttet deira, som han heldt på sjølv i staden for aå levera det tilbake til offera eller konfiskera det til fordel for riket. [46] Maximianus gav ordre om å arrestera Carausius, noko som fekk Carausius til å flykta til Britannia. Han hadde sterk støtte blant folkesetnaden i Britannia, og minst to britiske legionar (II Augusta og XX Valeria Victrix) deserterte og gjekk til over hans side. Det same gjorde ein del eller alle i ein legion i nærleiken av Boulogne (truleg XXX Ulpia Victrix). [47] Carausius fekk raskt fjerna dei få gjenverande som var lojale til Romarriket i sin hær, og utropte seg sjølv som keisar. [48]

Maximianus kunne gjera lite med opprøret. Han hadde ingen flåte – den hadde han gjeve til Carausius – og var samstundes oppteken med vanskelege germanske stammar. I mellomtida forsterka Carausius stillinga si ved å auka sin flåte, tilsette frankiske leigesoldatar og betalte troppane sine bra. [48] Ved hausten 286 var det meste av nordvestlege Gallia og heile kysten langs Den engelske kanalen stort sett under hans kontroll. [49] Carausius erklærte seg sjølv som herskar av ein uavhengig britisk stat, eit Imperium Britanniarum, og utskreiv mynter av ein markant høgare reinleik av edelt metall enn dei romerske myntene som Maximianus og Diokletian skreiv ut. Dette gav han støtte frå britiske og galliske leigesoldatar. [50] Sjølv Maximianus sine eigne troppar var utsette for Carausius sin innverknad og rikdom. [51]

Maximianus utropt til keisar Endra

Etter krisa med Carausius, tok Maximianus den 1. april 286 tittelen augustus, keisar. [52] Dette gav han same status som Carausius, slik at ein kamp mellom dei to blei ein kamp mellom to keisarar framfor mellom ein keisar og ein cæsar. Han blei utropt som Diokletian sin bror og hans like i autoritet og prestisje. [53] Diokletian kan ikkje ha vore tilstades då Maximianus blei opphøga. [54] Til trass for den fysiske distansen mellom keisarane hadde Diokletian nok tillit til Maximianus til å gje han keisarmakt, og Maximianus respekterte Diokletian nok til å handla i samsvar med viljen hans. [55]

I teorien var Romarriket ikkje eit delt imperium, men i røynda var det blitt delt opp – kvar keisar hadde sitt eige hoff, sin eigen hær og offentlege residens. Keisareig propaganda frå 287 insisterte på eit einskildståande og udeleleg rike, eit patrimonium indivisum. [56] Som Panegyrici Latini av 289 erklære til Maximianus: «Så det er at dette store imperiet er ein felles besittelse for dykk begge, utan nokon splid, heller ikkje døyer vi at det er nokon tvist mellom dykk, men like ut held du staten i like mål som ein gong dei to herakleidane, dei spartanske kongane ein gong hadde gjort.» [57] Rettslege avgjerder blei gjevne og keisarlege feiringar fann stad i namnet til begge keisarane, og same myntar blei utskrive i begge delar av riket. [58] Diokletian gav tidvis ordrar til Maximianus sin provins i Afrika Maximianus kunne venteleg ha gjort det same for Diokletian sitt område. [59]

Krig mot stammar ved Rhinen Endra

Maximianus innsåg at han ikkje kunne undertrykkja Carausius med ein gong, og dreiv i staden krig mot germanske stammar ved Rhinen. [60] Desse stammane var truleg ein større trussel mot freden i Gallia. [61] Sjølv om Maximianus hadde mange fiendar langs elva, var dei oftare i konflikt med kvarandre enn i krig mot Romarriket. [62] Få datoar for Maximianus si krigføring bortanfor Rhinen mellom 285 og 288 er kjende. [63]

Medan han mottok den konsulære fasces den 1. januar 287, fekk Maximianus nyhenda om eit angrep frå barbarane. Han tok av seg togaen sin og på seg rustninga, og marsjerte mot barbarane. Sjølv om dei ikkje blei fullstendig spreidde, feira han siger i Gallia seinare same året. [64]

Maximianus meinte at burgundarar og alamannarar i områda Mosel-Vogesenefjella var det største trugsmålet, og angreip dei først. Han dreiv krig med den brende jords taktikk, la øyde landområda deira og reduserte talet på folka gjennom svolt og sjukdom. Deretter flytta han seg og angreip dei svakare herularane og kaibonarane. Han sigra over dei i eit enkelt slag der han kjempa i eigen person, ridande langs slaglinja til dei germanske krigarane braut av. Romerske styrkar forfølgde dei flyktande germanske krigarane og slo dei ned. Då fiendane hans var svekka av svolt, [62] invaderte Maximianus over Rhinen. [65] Han trengde djupt inn i germansk territorium, og øydela det han kom over av heimlandet til fiendane sine og viste kor overlegen den romerske hæren var. Då vinteren 287 kom hadde han den fordelen av at landområda ved Rhinen var frie for germanske stammar. [66] Panegyrici Latini erklærte: «Alt eg ser bortanfor Rhinen er romersk.» [62] [62] [67]

Våren etter gjorde Maximianus førebuingar på å ta seg av Carausius. Diokletian kom reisande frå aust. [68] Keisarane møttest dette året, men verken dato eller stad er kjent sikkert. [69] Dei blei truleg samde om ei felles krigføring mot alamannarane og ein maritim ekspedisjon mot Carausius. [70]

Seinare det same året leidde Maximianus ein overraskande invasjon av Agri Decumates – ein region mellom øvre Rhinen og øvre Doanu, djupt inn i territoriet til alamannarane. Samstundes invaderte Diokletian Germania via Raetia. Begge keisarane brann ned avlinger og matlager der dei kom, og braut ned germanerane sine middel for å overleva. [71] Dei la store område inn under imperiet og gjorde at Maximianus si oppbygging kunne halda fram utan vidare forstyrring. [72] I kjølvatnet av krigen blei byar langs Rhinen gjenoppbygde, bruhovud reist på austbreidda av slike stadar som Mainz og Köln, og ei militær grense blei etablert, beståande av festningar, vegar og forskansa byar. Ein militær hovudveg gjennom Tornacum (Tournai i Belgia), Bavacum (Bavay i Frankrike), Atuatuca Tungrorum (Tongeren i Belgia), Mosae Trajectum (Maastricht i Nederland), og Köln forskansa knutepunkt langs grensa. [73]

Tidleg i 288 utnemnde Maximianus den pretorianske prefekten sin Konstantius I Klorus, som var gift med dottera hans Theodora, til å leia krigen mot Carausius sine frankiske allierte. Desse frankarane kontrollerte utløpet av Rhinen, og hindra maritime åtak mot Carausius. Konstantius drog nordover gjennom deira område, dreiv omfattande øydeleggingar, og nådde fram til kysten av Nordsjøen. Frankarane bad om fred og i den påfølgjande fredsavtala gjeninnsette Maximianus den avsette frankiske kong Gennobaudes. [64] Gennobaudes blei Maximianussin vasall, og ved at mindre frankiske høvdingar svor lojalitet til Gennobaudes, var romersk regionalt herredømme sikra. [74]

Maximianus tillét frisarar, saliske frankarar, chamavarar og andre stammar å busetja seg på ei stripe av romersk territorium, anten mellom Rhinen og sideløpet Waal frå Noviomagus (Nijmegen i Nederland) til Traiectum (Utrecht i Nederland) [73] eller i nærleiken av Trier. [66] Desse stammane fekk løyve til å busetja seg på den betingelsen at dei anerkjende romersk dominans. Ved å bu i desse områda tilbaud dei både arbeidskraft og hindra busetjing frå andre frankiske stammar, og gav såleis Maximianus ein buffer langs nordlege Rhinen og reduserte behovet hans for å oppretta militære garnisonar i regionen. [73]

Seinare krig i Britannia og Gallia Endra

I 289 var Maximianus førebudd til å invadera Britannia under Carausius, men av ei særskild årsak mislukkast planen. Panegyrici Latini av 289 var optimistisk, men same kjelde frå 291 nemner ikkje invasjonen. [75] Kjelda si omtale av Konstantius I Klorus antyder at flåten gjekk tapt i ein storm, [76] men det kan òg ganske enkelt ha vore for å unngå å nemna eit nederlag. [77] Diokletian avgrensareisa si i dei austlege provinsane kort tid etter, kanskje på grunn av at han fekk høyra at Maximianus hadde mislukkast. [78] Diokletian reiste i all hast vestover, nådde Emesa den 10. mai 290, [79] og Sirmium ved Donau den 1. juli 290. [80]

Diokletian møtte Maximianus i Milano anten i slutten av desember 290 eller i januar 291. [81] Menneskemengder samla seg for å vera vitne til hendinga, og keisarane tok seg tid til offentlege opptok og prakt. [82] Potter, blant andre, har anteke at seremoniane blei haldne for å visa at Diokletian heldt fram med å støtta den famlande kollegaen sin. Herskarane diskuterte politiske saker og krigen i løynd, [83] og dei kan ha lufta tanken om å utvida talet på keisarar til fire (Tetrarkiet). [84] I mellomtida kom ein deputasjon frå det romerske senatet for å møta herskarane og fornya den ujamne kontakten med det keisarlege kontoret. [85] Keisarane møttest ikkje på nytt før i 303. [86]

Som følgje av at Maximianus ikkje klarte å invadera Britannia i 289 byrja ei usikker våpenkvile med Carausius. Maximianus måtte tolerera Carausius sitt styre i Britannia og i delar av Gallia, men nekta å gje utbrytarstaten formell legitimitet. For sin del var Carausius nøgd med områda han kontrollerte. Diokletian kunne derimot ikkje akseptera denne krenkinga av styret sitt. I møte med Carausius og ytterlegare utfordringar langs grensa av Egypt, Syria og Donau, innsåg han at to keisarar ikkje var nok til å administrera riket. [87] Den 1. mars 293 i Milano utnemnde Maximianus svigersonen sin Konstantius I Klorus til stillinga som cæsar. [88] På den same dagen eller ein månad seinare gjorde Diokletian det same for Galerius, og såleis etablerte dei «Tetrarkiet», eller «styret til dei fire». [89] Konstantius fekk melding om at han skulle halda fram der Maximianus hadde feila, og sigra over Carausius. [90]

Konstantius byrja krigen sin raskt og effektivt, og i 293 hadde han fordrive Carausius sine styrkar frå nordlege Gallia. I det same året blei Carausius drepen og erstatta av den skateansvarlege i riket, Allectus. [91] Konstantius marsjerte opp til kysten ved utløpa av Rhinen og Schelde der han overvann Carausius' sine frankiske allierte, og tok deretter ærestittelen Germanicus maximus. [92] Hans neste trekk var Britannia, og han brukte dei neste åra på å byggja ein invasjonflåte. [93] Maximianus, som framleis var i Italia etter utneminga av Konstantius, blei informert om invasjonsplanane og sommaren 296 kom han attende til Gallia. [94] Der bidrog han til å halda fronten ved Rhinen mot Carausius sine frankiske allierte medan Konstantius sette i gang invasjonen av Britannia. [95] Allectus blei drepem ved North Downs i kamp med Konstantius sin pretorianske prefekt, Asclepiodotus. Konstantius sjølv hadde gjort landgang i nærleiken av Dubris (Dover) og marsjerte mot Londinium (London), der borgarane helste han som ein frigjerar. [96]

Krigføring i Nord-Afrika Endra

Etter sigeren til Konstantius I Klorus kunne Maximianus i staden fokusera på konfliktar i nordafrikanske Mauritania. Då romersk autoritet blei svekka i løpet av 200-talet, byrja nomadiske berbarstammer å plaga busetjingane i regionen med aukande alvorlege konsekvensar. I 289 fekk guvernøren av Mauretania Caesariensis (grovt sett dagens Algerie) eit mellombels pusterom ved å setja opp ein liten hær mot ulike berbiske stammar, men angrepa gjentok seg snart. I 296 samla Maximianus ein hær frå pretorianargarden, legionar frå Gallia, Egypt, Donau, leigesoldatar frå Gallia og Germania, og rekruttar frå Trakia. Han reiste gjennom Spania om hausten [97] og kryssa Gibraltarsundet inn i Mauretania Tingitana (grovt sett dagens Marokko) for å verna området. [98]

I mars 297 hadde Maximianus byrja ein blodig offensiv mot berbarane. Krigen var langvarig, og Maximianus var vinteren 297–298 i Kartago for eit pusterom før han vende tilbake til krigen. [99] Han var ikkje tilfreds med berre å driva motstandarane sine attende til heimlandet sitt bortanfor Atlasfjella slik at dei kunne halda fram krigen seinare, men marsjerte djupt inn i berbiske område. Terrenget var ikkje gunstig og berbarane var dugelege i geriljakrig, men Maximianus lét seg ikkje stoppa. Han ville openbert å påføra så mykje straff som mogleg på stammane, og øydela landområde, drap så mange som mogleg, og dreiv resten tilbake og inn i Sahara. [100] Krigføringa vart fullført våren 298 og deretter, den 10. mars, gjorde han eit triumferande inntog i Kartago. [101] Inskripsjonar der viser folket si takksemd til Maximianus. Dei hylla han, slik Konstantius hadde blitt i London, som redditor lucis aeternae ('gjenopprettar av det evige lyset'). [100] Maximianus reiste attende til Italia i 299 for å feira nok ein triumf i Roma om våren. [102]

Pensjonering Endra

Etter krigen i Mauritania reiste Maximianus til nordlege Italia og levde eit bedagelig liv i palassa i Milano og Aquileia, og overlét krigføring til sin underordna Konstantius I Klorus. [103] Han var langt meir aggressiv i forhold til senatet enn Konstantius, og forfattaren Lactantius hevdar at han terroriserte senatorane til det punktet der han falskt skulda og deretter avretta ei rekkje av dei, mellom anna prefekten i Roma i 301/302. [104] I kontrast heldt Konstantius på eit godt forhold til senatorane og aristokratiet i Roma, og var aktivt med i forsvaret av riket. Han gjekk imot frankarane i 300 eller 301, og på nytt i 302 – medan Maximianus kvilte ut i Italia – fortsette han krigføringa mot germanske stammar i øvre Rhinen. [105]

Maximianus blei først forstyrra i freden sin i 303 av Diokletian sin vicennalia, 20-årsjubileet for styret hans, som fann stad i Roma. Det finst ein del bevis som tyder på at det var på denne tida at Diokletian kravde ein lovnad frå Maximianus om at dei skulle pensjonera seg samstundes og overlata titlane som augusti til dei nestkommanderande Konstantius og Galerius. [106] Truleg var det meininga at Maximianus sin son Maxentius og Konstantius sin son Konstantin – barn som hadde vakse opp i Nicomedia saman – skulle bli dei nye cæsarar. Medan Maximianus kanskje ikkje var særleg begeistra for å abdisera som keisar, var Diokletian framleis i kontroll og det var liten motstand. Før han blei privat borger skulle Maximianus ha ein siste ærefull oppgåv ved å foreretta ved Ludi Saeculares (dei sekulære leikane) i 304. [107]

1. mai 305, i separate seremoniar i Milano og Nicomedia, trekte Diokletian og Maximianus seg tilbake samtidig. Etterfølginga var heilt som Maximianus ynskte, kanskje på grunn av Galerius sin innverknad. Severus og Maximinus II Daia blei utnemnde til cæsarar, og dermed blei Maxentius ekskludert. Begge dei nyutnemnde cæsarane hadde lange militære karrierar og var nært knytte til Galerius: Maximinus var nevoen hans og Severus ein tidlegare våpenkamerat. [108] Maximianus mislikte det nye Tetrarkiet der Galerius tok den dominerande posisjonen som Diokletian tidlegare hadde hatt. Sjølv om Maximianus leia seremonien som utnemnde Severus som cæsar, var han i løpet av dei neste to åra såpass misnøgd at han støtta opprøret til sonen sin mot det nye regimet. [109] Diokletian trekte seg tilbake til det kostbare palasset sitt som han hadde bygd i heimlandet Dalmatia i nærleiken av Salona ved Adriahavet. Maximianus trekte seg tilbake til villaen sin i Campania eller Lucania, der han levde eit liv i luksus og latskap. [110] Sjølv om dei var langt unna det politiske sentrumet blei Diokletian og Maximianus verande nære nok kvarandre til at dei var i jamleg kontakt. [111]

Maxentius sitt opprør Endra

Etter at Konstantius døydde den 25. juli 306 tok Konstantin tittelen som augustus. Dette var til stor irritasjon for Galerius, som i staden tilbaud han tittelen cæsar, noko Konstantin aksepterte. Tittelen som augustus blei i staden gjeven til Severus. [112] Maxentius var sjalu på Konstantin si makt, og den 28. oktober 306 fekk han overtalt ein kohort av keisarlege soldatar til å erklæra han som augustus. Galerius nekta å anerkjenna Maxentius og fekk Severus i Milano til å marsjera mot Roma for å avsetja han. Mange av soldatane til Severus hadde tidlegare tjenestegjort under Maximianus. Då Maxentius fekk høyra at Severus nærma seg Roma sende han melding til far sin og tilbaud han purpurkappen slik at han kunne bli medkeisar med seg sjølv. Han hylla faren som «augustus for andre gong» og tilbaud han teoretisk lik rang, men i røynda mindre makt. [113] Maximianus aksepterte. Severus nådde fram til Roma og kringsette byen. Samstundes klarte Maxentius å bestikka soldatane hans, og på eit felles signal gjekk dei fleste av dei over til Maxentius si side. Severus flykta med ein handfull menn til Ravenna. Han blei følgd av Maximianus, som kringsette byen. Denne var godt forskansa, og Maximianus tilbaud han å overgje seg og slik berga livet. Severus godtok det og blei ført med vakt til ein villa utanfor Roma der han blei halden som fange og gissel. Hausten 307 leia Galerius ein ny hær mot Maxentius, men klarte ikkje å koma fram til Roma, og trekte segnordover med det meste av hæren intakt. Medan Galerius invaderte Italia blei Severus drepen under uklare omstende. [114]

Medan Maxentius bygde opp forsvaret av Roma, drog Maximianus til Gallia for å forhandla med Konstantin. Dei gjorde ein avtale som innebar at Konstantin skulle gifta seg med Maximianus si yngre dotter Fausta og opphøgast til augustus. Som motyting skulle Konstantin stadfesta den gamle familiealliansen mellom Maximianus og Konstantius, og støtta Maxentius i Italia, men halda seg nøytral i krigen med Galerius. Avtalen blei forsegla med ein dobbel seremoni i Trier mot slutten av sommaren 307, der Konstantin gifta seg med Fausta og blei erklært keisar av Maximianus. [115]

Maximianus vende attende til Roma vinteren 307–308, men blei snart usam med sonen sin. Våren 308 utfordra han sonen sin rett til å styra framfor ei forsamling av romerske soldatar. Han talte om den sjukelege regjeringa i Roma, rakka ned på Maxentius for å ha svekka henne, og reiv keisartogaen av skuldrene til sonen. Han hadde venta at soldatane ville anerkjenna han, men dei stilte seg i staden på same side som Maxentius. Maximianus blei nøydd til å forlata Italia i vanæra. [116]

For å løysa den politiske ustabiliteten kalla Galerius den 11. november 308 Diocletian og Maximianus til konferanse ved den militære byen Carnuntum i øvre Donau. Der blei Maximianus tvinga til å abdisera på nytt og Konstantin blei igjen gjort til cæsar, med Maximinus II Daia som cæsar i aust. Licinius, ein lojal militær våpenkamerat av Galerius, blei utnemnd til augustus i vest. [117] Tidleg i 309 drog Maximianus til hoffet til Konstantin i Gallia, det einaste hoffet som enno ville ta imot han. [118] Etter at Konstantin og Maximinus nekta å akseptera tittelen som "søner av augusti", beo dei forfremja tidleg i 310 med det resultatet at det var fire keisarar i Romarriket. [119]

Opprør mot Konstantin Endra

I 310 gjorde ein truleg desperat Maximianus opprør mot Konstantin medan keisaren dreiv krig mot frankarane. Maximianus var blitt send sørover til Arles med ein del av Konstantin sin hær for å forsvara seg mot angrep frå Maxentius i sørlege Gallia. I Arles annonserte Maximianus at Konstantin var død og han igjen tok på seg purpurkappen. Sjølv Maximianus freista å bestikke alle til å støtta han, blei Konstantin sin hær verande lojal og Maximianus blei nøydd til å forlata byen. Konstantin fekk snart høyra om forræderiet, gav opp krigen mot frankarane og flytta seg raskt mot sørlege Gallia der han konfronterte den flyktande Maximianus ved Massilia (Marseille). Byen var betre i stand til å stå imot ei lang kringsetjing enn Arles, men det utgjorde ingen skilnad ettersom borgarane var lojale mot Konstantin og opna portane for han. Maximianus blei gripen, skulda og fekk fjerna titlane sine fjerna for tredje og siste gong. Konstantin rådde svigerfar sin til å ta sitt eige liv, og i juli hengde Maximianus seg. [120]

Trass i det tidlegare brotet mellomm dei oppførte Maxentius seg som sin hengiven son etter at faren døydde. [121] Han skreiv ut myntar som bar det guddommeleggjorte bildet til Maximianus, og proklamerte at han ville hemna faren sin død. [122]

Konstantin presenterte først sjølvmordet som ein beklageleg familietragedie. I 311 spreidde han likevel ein heilt annan versjon. Etter at Konstantin hadde tilgjeve han, planla Maximianus å myrda han medan han sov. Fausta fekk vita om samansverginga og åtvara Konstantin, som let ein evnukk sova i senga i sin stad. Maximianus blei gripen då han drap evnukken og blei tilboden sjølvmord, noko han aksepterte. [123] I tillegg til denne propagandaen instituerte Konstantin ein damnatio memoriae (total fordømming) mot Maximianus der alle bilde av han blei fjerna og alle inskripsjonar som nemnde han strokne ut. [124]

Konstantin overvann Maxentius i slaget ved Ponte Milvio den 28. oktober 212 . Maxentius døydde og Italia kom inn under Konstantin sitt styre. [125] Eutropia svor ein eid om at Maxentius ikkje var Maximianus sin son, og minnet til Maximianus blei rehabilitert. Apoteosen hans (opphøginga til gud) under Maxentius blei erklært ugyldig, og han blei opphøgd som gud på nytt, truleg i 317. Han byrja å opptre på Konstantin sine mynter som divus, guddommeleg, i 318, saman med den guddommeleggjorte Konstantius og Claudius Gothicus. [126] Dei tre blei hylla som forfedrar av Konstantin. Dei blei kalla for «dei beste av keisarar». [127] Via døtrene Fausta og Flavia blei Maximianus bestefar eller oldefar til kvar einaste herskande keisar frå 337 til 363. [128]


Watch the video: Ball 3D Maximianus Dubstep #1