CVE-27 U.S.S. Suwannee - History

CVE-27 U.S.S. Suwannee - History


We are searching data for your request:

Forums and discussions:
Manuals and reference books:
Data from registers:
Wait the end of the search in all databases.
Upon completion, a link will appear to access the found materials.

Commissioning

The USS Suwannee was a member of the Sangamon class of escort aircraft carriers. Originally, she was known as the SS Markay, built for the Keystone Tankship Corp. by the Federal Shipbuilding and Drydock Co. of Kearny, N.J. Her keel was laid down on June 3, 1938; she was launched March 4, 1939. She was purchased by the U. S. Navy on June 26, 1941 and renamed the Suwannee. She was commissioned on July 16, 1941, and served as an oiler with the designation AO-33.

Underway

After the Japanese attack on Pearl Harbor on Dec. 7, 1941, the Suwannee was selected for conversion to an escort aircraft carrier and sent to Newport News, Va., for re-fitting. She was commissioned as a carrier (AVG-27) on Sept. 24, 1942, with Capt. Joseph J. Clark in command.

The Suwannee was to see action almost immediately. On Nov. 8, 1942, she was part of the Center Attack Group off the coast of Casablanca, Morocco, supporting the landings of Operation Torch. For the next several days, the Suwannees aircraft conducted combat air patrols (CAP), anti-submarine patrols (ASP) and bombing missions on enemy positions. Her aircraft would fly 255 sorties between Nov. 8 and 11 with the loss of three planes in combat. 11, one of her aircraft would find and sink a French submarine attempting to attack the American task force.

After her duties as part of Operation Torch were completed, the Suwannee was ordered to the Pacific Ocean. She arrived at New Caledonia on Jan. 4, 1943. For seven months, she served as an escort for transports and supply ships traveling to Guadalcanal and other islands in the Solomon Islands chain.

From Nov. 19-23, 1943, the Suwannee provided aerial support for the successful U. invasion of Tarawa in the Gilbert Islands. In early February 1944, she would take part in the assault of several islands in the Marshall Island chain, bombing Roi and Namur and the Kawjaelin atoll. From Feb. 16-25, she provided air support for the invasion of Eniwetok. In April, she was deployed to the waters off of New Guinea to support the landings there.

In June 1944, the Suwannee was sent to the Marianas Islands to provide air coverage for the landings on Saipan and Guam. On June 19, she became one of a handful of U. ships to sink submarines in both the Atlantic and Pacific Oceans when one of her aircraft sank the Japanese submarine I-184.

In mid-October, the Suwannee was deployed to Leyte Gulf as part of a large force supporting the U. invasion of the Philippines. She provided air coverage for the assault force, flying CAP and ASP and attacking Japanese airbases in the Visayans until Oct. 25. On the 25th, the Suwannee was part of a skeleton force of 15 escort carriers and 22 destroyers and destroyer escorts left in the Philippine Sea after the majority of the U. fleet deployed after two Japanese strike forces. Those two forces were bait; a third large Japanese force of four battleships, eight cruisers and 11 destroyers entered the Philippine Sea through the San Bernardino Strait and vastly outgunned the remaining U. contingent. In spite of the heavy odds against them, the U. force would hold out long enough to force a Japanese withdrawal.

At 7:40 a. m. on Oct. 25, the Suwannees task force, known as Taffy 1, was attacked by the first wave of kamikaze suicide strikes launched by the Japanese in the war. The Suwannees gunners would be the first Americans to shoot down a kamikaze, downing two in rapid succession, but the carrier would by a third plane a short time later. The Japanese plane hit about 40 feet forward of the aft aircraft elevator and tore a 10-foot hole in the flight deck. The planes bomb exploded between the flight and hangar decks, causing a 25-foot hole in the hanger deck area and killing a number of the Suwannees crew. In spite of the damage, emergency repairs were completed quickly enough that air operations resumed less than two hours later.

Shortly after noon the next day, the Suwannee was hit by a second kamikaze. The Japanese aircraft dove into one of her torpedo bombers, which had just landed, causing both planes to explode and starting a huge fire that burned for hours. This second strike essentially knocked the Suwannee out of the battle. She would limp to the Puget Sound Navy Yard, arriving on Nov. 26.

The Suwannees repairs were completed in just over two months, on Jan. 31, 1945. She would shortly be back in the action, arriving off the coast of Okinawa on April 1 for the invasion of that island. After providing close air support for the initial invasion, the Suwannees aircraft were assigned to the task of attacking kamikaze bases on Sakishima Gunto. In June, she supported the landings on Balikpapan, Borneo, in her last action of the war. In all, the Suwannee would earn 13 battle stars during World War II.

Decommissioning

The Suwannee was placed in the Atlantic Inactive Fleet in September 1945, shortly after the Japanese surrender ended the war. She was berthed at the Boston Naval Shipyard and decommissioned on Jan. 8, 1947. She remained there for 12 years, being struck from the Naval Vessel Register on March 1, 1959. Her hulk was sold twice before finally being scrapped in Spain in June 1962.


Conception

La construction du pétrolier de type T-3 Markay commence au chantier Federal Shipbuilding and Drydock Company le 3 juin 1938 , sous contrat de la Commission maritime. Parrainé par M me Marguerite Vickery, le navire est lancé le 4 mars 1939 et livré à la Keystone Tankship Corporation qui l'exploite au sein de l'Atlantic Fleet jusqu'à son acquisition par la marine américaine le 26 juin 1941 . Renommé Suwannee, il est commissionné sous les ordres du commandant Joseph R. Lannom le 16 juillet sous le numéro de fanion AO-33. Début 1942 décision est prise de le convertir, lui et ses sister-ships [ 1 ] , en porte-avions d'escorte : les modifications sont effectuées au Norfolk Naval Shipyard durant le printemps. Le 20 août , il est rebaptisée ACV-27, en tant que transporteur auxiliaire, et le 24 septembre 1942 , mis en service sous les ordres du capitaine Joseph J. Clark.

Les unités de la classe Sangamon possèdent ainsi une meilleure résistance et une meilleure autonomie que les porte-avions conçus à partir de cargos par exemple, grâce à un meilleur arrangement des compartiments étanches dû à leur fonctionnalité première : transporter des liquides inflammables. Ils possèdent aussi un pont d'envol plus grand, ce qui leur permet de transporter de plus gros avions. Cette conception sera reprise ensuite pour les unités de la classe Commencement Bay, lancées à la fin de la guerre [ 2 ] .


SUWANNEE CVHE 27

This section lists the names and designations that the ship had during its lifetime. The list is in chronological order.

    Sangamon Class Escort Carrier
    Keel Laid 3 June 1938 as civilian tanker "SS MARKAY"
    Launched 4 March 1939 - Acquired by US Navy 26 June 1941
    Designated and Renamed 26 June 1941

Naval Covers

This section lists active links to the pages displaying covers associated with the ship. There should be a separate set of pages for each incarnation of the ship (ie, for each entry in the "Ship Name and Designation History" section). Covers should be presented in chronological order (or as best as can be determined).

Since a ship may have many covers, they may be split among many pages so it doesn't take forever for the pages to load. Each page link should be accompanied by a date range for covers on that page.

Postmarks

This section lists examples of the postmarks used by the ship. There should be a separate set of postmarks for each incarnation of the ship (ie, for each entry in the "Ship Name and Designation History" section). Within each set, the postmarks should be listed in order of their classification type. If more than one postmark has the same classification, then they should be further sorted by date of earliest known usage.

A postmark should not be included unless accompanied by a close-up image and/or an image of a cover showing that postmark. Date ranges MUST be based ONLY ON COVERS IN THE MUSEUM and are expected to change as more covers are added.
 
>>> If you have a better example for any of the postmarks, please feel free to replace the existing example.


My dad, Joseph (Joe) Donald Zollinhofer (Zolly) is 95 (dob Mar 28,1915) and was a Chief Machinist Mate as part of VT-40 (Torpedo Squadron), one component of AG-40(Air Group). I'm with dad now reviewing some of his photos and written stories. One interesting question that has arisen: Dad has some photos and memorabilia from when he was part of the occupation force on the Japanese main island. He says he remembers his ship being in Tokyo Bay, and he has some photos he took in Nagasaki when on shore leave. He is telling me right this minute that he remembers taking a brown bag lunch from the ship and eating it at the foot of the emperor's castle and watching the fish in the moat. So, I'm wondering if the notes from the ship from 1945 are not complete. Dad can't remember the sequence of Tokyo and Nagasaki -which came first, but I'm pretty sure he was in both places. This is because he can remember details about interactions with the people and some descriptions of some physical structures - which would not likely be Nagasaki, since his couple of photos show everything flattened there. In either case, the presence of the USS Suwannee in Japan's ports is not noted in this article. Can anyone provide some additional confirmation of the ship's ports of call after the Japanese surrender on August 15, 1945? Dad and Mom both confirm that dad was back in the US by Christmas of 1945 and he never returned to Asia.

My Uncle, John L. Higdon, Jr. (dob 1925 - )served on the Suwannee and told me of going to Nagasaki also. They were the first to enter the city after it was bombed. He drove a jeep and was told to were long sleeves and button the top button on his shirt, as a precaution. However he never mentioned going to Tokyo.


Talk:USS Suwannee (CVE-27)

My dad, Joseph (Joe) Donald Zollinhofer (Zolly) is 95 (dob Mar 28,1915) and was a Chief Machinist Mate as part of VT-40 (Torpedo Squadron), one component of AG-40(Air Group). I'm with dad now reviewing some of his photos and written stories. One interesting question that has arisen: Dad has some photos and memorabilia from when he was part of the occupation force on the Japanese main island. He says he remembers his ship being in Tokyo Bay, and he has some photos he took in Nagasaki when on shore leave. He is telling me right this minute that he remembers taking a brown bag lunch from the ship and eating it at the foot of the emperor's castle and watching the fish in the moat. So, I'm wondering if the notes from the ship from 1945 are not complete. Dad can't remember the sequence of Tokyo and Nagasaki -which came first, but I'm pretty sure he was in both places. This is because he can remember details about interactions with the people and some descriptions of some physical structures - which would not likely be Nagasaki, since his couple of photos show everything flattened there. In either case, the presence of the USS Suwannee in Japan's ports is not noted in this article. Can anyone provide some additional confirmation of the ship's ports of call after the Japanese surrender on August 15, 1945? Dad and Mom both confirm that dad was back in the US by Christmas of 1945 and he never returned to Asia.

My Uncle, John L. Higdon, Jr. (dob 1925 - )served on the Suwannee and told me of going to Nagasaki also. They were the first to enter the city after it was bombed. He drove a jeep and was told to were long sleeves and button the top button on his shirt, as a precaution. However he never mentioned going to Tokyo.


Mục lục

Suwannee là một trong số 12 tàu chở dầu thuộc lớp Cimarron được chế tạo theo một thiết kế phối hợp giữa Hải quân và Ủy ban Hàng hải mà sau đó được lặp lại bởi kiểu T3-S2-A1. Ban đầu được đặt lườn như là chiếc Markay (số hiệu lườn 5 của Ủy ban Hàng hải) vào ngày 3 tháng 6 năm 1939 bởi hãng Federal Shipbuilding and Dry Dock Company tại Kearny, New Jersey nó được hạ thủy vào ngày 4 tháng 3 năm 1939, được đỡ đầu bởi Bà Howard L. Vickery được bàn giao cho hãng Keystone Tankship Corporation và hoạt động cùng công ty này cho đến khi bị Hải quân Hoa Kỳ trưng dụng vào ngày 26 tháng 6 năm 1941 được đổi tên thành USS Suwannee (AO-33) và được đưa ra hoạt động vào ngày 16 tháng 7 năm 1941, dưới quyền chỉ huy của Thuyền trưởng, Trung tá Hải quân Joseph R. Lannom.

Sau khi phục vụ được sáu tháng như một tàu chở dầu cho Hạm đội Đại Tây Dương, Suwannee được tái xếp lớp thành AVG-27 vào ngày 14 tháng 2 năm 1942 và ngừng hoạt động vào ngày 21 tháng 2 tại Newport News, Virginia để cải biến thành một tàu sân bay hộ tống thuộc lớp Sangamon. Nó được phân loại thành một tàu sân bay phụ trợ với ký hiệu ACV-27 vào ngày 20 tháng 8, và được đưa ra hoạt động trở lại vào ngày 24 tháng 9 năm 1942 dưới quyền chỉ huy của Thuyền trưởng, Đại tá Hải quân Joseph J. Clark.

1942 Sửa đổi

Không đầy một tháng sau, Suwannee lên đường từ Hampton Roads tham gia cuộc Đổ bộ Bắc Phi. Nó gia nhập cùng với Ranger khi chiếc tàu sân bay này được phối thuộc cho nhóm tấn công trung tâm mà mục tiêu chính là Casablanca, ngang qua Fedhala về phía Bắc. Sáng sớm ngày 8 tháng 11, nó đi đến ngoài khơi bờ biển Maroc, và trong những ngày sau đó, máy bay tiêm kích F4F Wildcat của nó duy trì việc tuần tra chiến đấu trên không và tuần tra chống tàu ngầm, trong khi những chiếc TBF Avenger tham gia cùng lực lượng của Ranger trong các phi vụ ném bom. Trong trận Hải chiến Casablanca từ ngày 8 đến ngày 11 tháng 11, Suwannee đã tung ra tổng cộng 255 phi vụ chiến đấu và chỉ bị mất năm máy bay, ba chiếc trong chiến đấu và hai chiếc do sự cố kỹ thuật.

Vào ngày 11 tháng 11, ngoài khơi Fedhala Roads, chuyến tuần tra chống tàu ngầm của Suwannee đã đánh chìm được cái được cho là một tàu ngầm U-boat của Hải quân Đức Quốc xã, nhưng sau này được xác định là một trong số ba tàu ngầm của Hải quân Pháp đã rời khỏi Casablanca vào ngày diễn ra cuộc tấn công. Nó trở thành chiếc tàu sân bay hộ tống đầu tiên ghi được chiến công đối với lực lượng dưới nước đối phương, giúp chứng minh sự hữu hiệu của kiểu tàu chiến này trong chiến tranh chống tàu ngầm.

Suwannee tiếp tục ở lại vùng biển Bắc Phi cho đến giữa tháng 11, rồi lên đường đi ngang qua Bermuda để quay về Norfolk. Nó về đến Hampton Roads vào ngày 24 tháng 11 và ở lại đây cho đến ngày 5 tháng 12, khi nó lên đường hướng sang Nam Thái Bình Dương.

1943 Sửa đổi

Chiếc tàu sân bay phụ trợ vượt qua kênh đào Panama vào ngày 11–12 tháng 12 và đi đến New Caledonia vào ngày 4 tháng 1 năm 1943. Trong bảy tháng tiếp theo sau, nó hỗ trợ trên không cho các tàu vận tải và tiếp liệu để tăng cường và củng cố vị trí tại Guadalcanal, cũng như cho các lực lượng chiếm đóng các đảo khác thuộc nhóm quần đảo Solomon. Trong giai đoạn này, nó từng ghé qua Guadalcanal, Efate và Espiritu Santo cũng như New Caledonia.

Được xếp lại lớp với ký hiệu lườn CVE-27 vào ngày 15 tháng 7, Suwannee quay trở về San Diego vào tháng 10, và đến ngày 5 tháng 11 đã quay trở lại Espiritu Santo. Vào ngày 13 tháng 11, nó lên đường tham gia Chiến dịch quần đảo Gilbert. Từ ngày 19 đến ngày 23 tháng 11, nó hỗ trợ trên không cho lực lượng tấn công phía Nam, và máy bay của nó đã ném bom đảo san hô Tarawa, trong khi những chiếc thuộc lực lượng tấn công phía Bắc chạm trán với đối phương tại đảo Makin. Sau chi chiếm được quần đảo Gilbert, chiếc tàu sân bay hộ tống quay trở về Hoa Kỳ ngang qua Trân Châu Cảng, về đến San Diego vào ngày 21 tháng 12.

1944 Sửa đổi

Nó ở lại khu vực bờ Tây Hoa Kỳ trong hai tuần, rồi khởi hành đi Lahaina Roads thuộc quần đảo Hawaii. Nó rời Hawaii ngày 22 tháng 1 năm 1944 hướng đến quần đảo Marshall. Trong Chiến dịch quần đảo Gilbert và Marshall, Suwannee tham gia lực lượng tấn công phía Bắc, khi máy bay của nó đã ném bom và bắn phá các đảo Roi và Namur thuộc phần phía Bắc đảo san hô Kwajalein cũng như tuần tra chống tàu ngầm cho lực lượng đặc nhiệm. Nó tiếp tục ở lại khu vực Kwajalein trong nữa đầu của tháng 2, rồi trải qua chín ngày sau đó hỗ trợ cho khu vực Eniwetok. Ngày 24 tháng 2, nó lên đường hướng sang phía Đông, đến Trân Châu Cảng vào ngày 2 tháng 3 và ghé lại đây hai tuần.

Đến ngày 30 tháng 3, Suwannee có mặt tại khu vực phụ cận quần đảo Palau khi Đệ Ngũ hạm đội tung ra cuộc không kích kéo dài hai ngày xuống đây. Một tuần sau, nó đi vào Espiritu Santo và ở lại đây bốn ngày. Sau những chặng dừng ngắn tại vịnh Purvis thuộc quần đảo Solomon và Seeadler Harbor, Manus, chiếc tàu sân bay hộ tống hướng đến New Guinea. Trong hai tuần lễ, nó hỗ trợ cho cuộc đổ bộ lên Hollandia khi chuyển máy bay thay thế cho các tàu sân bay hạm đội vốn trực tiếp tham gia vào việc hỗ trợ đổ bộ. Nó quay trở về Manus vào ngày 5 tháng 5.

Sau hai chuyến đi xuất phát từ Espiritu Santo, một chuyến đến Tulagi và chuyến kia đến Kwajalein, Suwannee đi đến ngoài khơi Saipan vào giữa tháng 6. Trong một tháng rưỡi tiếp theo, nó hỗ trợ cho cuộc chiếm đóng quần đảo Mariana, tham gia các chiến dịch tại Saipan và Guam. Ngày 19 tháng 6, khi Trận chiến biển Philippine khai mào, Suwannee là một trong những tàu chiến đầu tiên gây tổn thất cho đối phương, khi một trong số máy bay tuần tra chiến đấu trên không của nó đã tấn công và đánh chìm tàu ngầm I-184. Máy bay của Suwanee không thực sự tham gia vào cuộc đụng độ lớn của không lực hải quân hai bên trong trận này, vì nó ở lại cạnh lực lượng đổ bộ gần Mariana thực hiện các phi vụ chống tàu ngầm và tuần tra chiến đấu trên không.

Ngày 4 tháng 8, Suwannee rời khu vực Mariana, đi Eniwetok và Seeadler Harbor, đến nơi vào ngày 13 tháng 8. Gần một tháng sau, 10 tháng 9, nó lại ra khơi hỗ trợ cho cuộc đổ bộ lên Morotai tại Đông Ấn thuộc Hà Lan. Cuộc đổ bộ kết thúc mà không gặp phải sự kháng cự vào ngày 15 tháng 9, và nó quay trở về Seeadler Harbor chuẩn bị cho cuộc chiếm đóng Philippines. Ngày 12 tháng 10, Suwanee khởi hành từ Manus trong thành phần đội tàu sân bay hộ tống dưới quyền Chuẩn Đô đốc Thomas L. Sprague để hỗ trợ trên không cho cuộc đổ bộ lên vịnh Leyte. Nó đi đến Philippine nhiều ngày sau đó, và máy bay của nó bắt đầu tấn công các căn cứ của đối phương tại Visayans cho đến ngày 25 tháng 10. Nó hỗ trợ trên không cho lực lượng tấn công bằng việc tuần tra chống tàu ngầm và tuần tra chiến đấu, cũng như tấn công các công sự Nhật Bản trên bờ.

Ngày 24–25 tháng 10 năm 1944, Hải quân Nhật tung ra một cuộc tấn công bằng hạm tàu nổi tư ba hướng thách thức cuộc đổ bộ lên vịnh Leyte. Trong khi Lực lượng Cơ động của Đô đốc Jisaburo Ozawa từ Nhật Bản tiến về phía Nam thu hút phần lớn Đệ Tam hạm đội của Đô đốc William Halsey tiến lên phía Bắc Lực lượng Tấn công thứ hai của Đô đốc Shima cùng với lực lượng của Đô đốc Shoji Nishimura tìm cách vượt qua eo biển Surigao từ phía Nam. Điều này đã thu hút Lực lượng Bắn phá của Đệ Thất hạm đội thuộc quyền Đô đốc Jesse B. Oldendorf, quay xuống phía Nam đối phó với mối đe dọa này trong Trận chiến eo biển Surigao. Khi các thiết giáp hạm cũ của Oldendorf chiến đấu tại eo biển Surigao và Đệ Tam hạm đội của Halsey hấp tấp đi lên phía Bắc, chỉ còn lại Suwannee cùng 15 tàu sân bay hộ tống khác và 22 tàu khu trục và tàu khu trục hộ tống hoạt động ngoài khơi vịnh Leyte khi Lực lượng Tấn công thứ hai của Phó Đô đốc Takeo Kurita lẻn qua eo biển San Bernardino không được bảo vệ để xâm nhập biển Philippine.

Ngay trước 07 giờ 00 ngày 25 tháng 10, một máy bay từ tàu sân bay hộ tống Kadashan Bay báo cáo về sự xuất hiện một lực lượng Nhật Bản bao gồm bốn thiết giáp hạm, tám tàu tuần dương và 11 tàu khu trục. Lực lượng dưới quyền của Kurita này lập tức bắt đầu tấn công vào "Taffy 3", đội tàu sân bay hộ tống ở phía cực Bắc dưới quyền Chuẩn Đô đốc Clifton Sprague. Suwannee ở cách khá xa về phía Nam trong thành phần "Taffy 1" của Chuẩn Đô đốc Thomas Sprague. Vì vậy, nó đã không tham gia trực tiếp vào cuộc đối đầu với hạm tàu nổi đối phương trong Trận chiến ngoài khơi Samar.

Vấn đề của nó đến từ một hướng khác. Lúc 07 giờ 40 phút, "Taffy 1" bị tràn ngập bởi máy bay đặt căn cứ trên bờ xuất phát từ Davao, trong một cuộc tấn công tự sát có chủ đích đầu tiên trong chiến tranh. Chiếc đầu tiên đâm vào tàu sân bay hộ tống Santee và chỉ 30 giây sau, Suwannee bắn rơi một chiếc kamikaze đang muốn đâm vào Petrof Bay. Pháo thủ của nó không lâu sau đó bắn rơi một máy bay đối phương khác, rồi nhắm vào một chiếc thứ ba đang lượn vòng trên mây ở khoảng cách 8.000 ft (2.400 m). Họ bắn trúng đối phương, nhưng nó lộn vòng, bổ nhào xuống Suwannee và đâm vào nó ở cách 40 ft (12 m) phía trước thang nâng phía sau, mở ra một lỗ hổng 10 ft (3,0 m) trên sàn đáp. Quả bom nó mang theo phát nổ ở khoảng giữa sàn đáp và sàn chứa máy bay, xé toạc một khoảng 25 ft (7,6 m) trên sàn chứa máy bay và gây ra một số thương vong.

Trong vòng hai giờ, sàn đáp của nó được sửa chữa tạm đủ để cho phép chiếc tàu sân bay hộ tống tái tục các hoạt động không lực. Đội của Suwanee đã đánh trả thêm hai đợt không kích khác trước 13 giờ 00 rồi di chuyển theo hướng Đông Bắc để gia nhập cùng Taffy 3 và tung ra các cuộc tìm kiếm vô vọng lực lượng của Kurita đang nhanh chóng rút lui. Ngay sau giữa trưa ngày 26 tháng 10, một nhóm kamikaze khác đã xông đến Taffy 1. Một chiếc Zero đã bổ nhào xuống sàn đáp của Suwanee, đâm vào một máy bay ném ngư lôi vốn vừa mới được thu hồi, nổ tung và va vào chín máy bay khác trên sàn đáp. Đám cháy bùng lên trong nhiều giờ, nhưng cuối cùng cũng được kiểm soát. Chiếc tàu sân bay hộ tống đi đến Kossol Roads thuộc quần đảo Palaus vào ngày 28 tháng 10, rồi đi đến Manus để sửa chữa vào ngày 1 tháng 11.

1945 Sửa đổi

Sau năm ngày tại Seeadler Harbor, Suwannee lên đường quay trở về bờ Tây Hoa Kỳ để sửa chữa lớn. Nó dừng qua đêm tại Trân Châu Cảng vào ngày 19–20 tháng 11 và về đến Xưởng hải quân Puget Sound vào ngày 26 tháng 11. Việc sửa chữa hoàn tất vào ngày 31 tháng 1 năm 1945 và sau khi ghé qua Hunter's Point và Alameda, California, nó hướng sang phía Tây quay trở lại khu vực chiến sự. Suwannee ghé lại Trân Châu Cảng từ ngày 16 đến ngày 23 tháng 2, Tulagi từ ngày 4 đến ngày 14 tháng 3 và Ulithi từ ngày 21 đến ngày 27 tháng 3, trước khi đi đến ngoài khơi Okinawa vào ngày 1 tháng 4.

Vai trò đầu tiên của Suwannee là hỗ trợ gần mặt đất cho lực lượng tấn công, nhưng vài ngày sau nó được giao nhiệm vụ tấn công thường xuyên các căn cứ kamikaze tại Sakishima Gunto. Trong phần lớn thời gian của 77 ngày tiếp theo sau hoạt động ngoài biển, máy bay của nó tiếp tục ngăn chặn đối phương sử dụng các sân bay này. Thỉnh thoảng, nó thả neo tại Kerama Retto để bổ sung vũ khí và tiếp liệu. Ngày 16 tháng 6, Suwannee lên đường đi San Pedro thuộc Leyte, và ở lại đây trong một tuần trước khi đi đến eo biển Makassar tại Đông Ấn thuộc Hà Lan hỗ trợ cho cuộc đổ bộ tại Balikpapan, Borneo. Chiếc tàu sân bay quay trở lại vịnh San Pedro vào ngày 6 tháng 7 và trải qua một tháng tại đây. Ngày 3 tháng 8, nó lên đường đi Okinawa, đến vịnh Buckner ba ngày sau đó.

Sau chiến tranh Sửa đổi

Xung đột kết thúc vào ngày 15 tháng 8, nhưng Suwannee tiếp tục ở lại Okinawa cho đến ngày 2 tháng 9, rồi lên đường đi trở về Hoa Kỳ. Nó được đưa về Hạm đội Dự bị Đại Tây Dương vào cuối tháng đó. Vào ngày Đến ngày 6 tháng 2 năm 1946, nó được chỉ định nơi neo đậu dài hạ tại Xưởng hải quân Boston. Đến ngày 28 tháng 10, chiếc tàu sân bay được đặt trong tình trạng dự bị cùng Hạm đội 16 tại Boston và chỉ hơn hai tháng sau, ngày 8 tháng 1 năm 1947, nó được cho ngừng hoạt động.

Suwannee tiếp tục bị bỏ không tại Boston trong 12 năm tiếp theo. Nó được tái xếp lớp như một tàu sân bay trực thăng hộ tống với ký hiệu lườn CVHE-27 vào ngày 12 tháng 6 năm 1955. Tên của nó được rút khỏi danh sách Đăng bạ Hải quân vào ngày 1 tháng 3 năm 1959 và nó được bán cho hãng Isbrantsen Steamship Company tại thành phố New York vào ngày 30 tháng 11 năm 1959 để cải biến cho hoạt động thương mại dân sự. Dự án sau đó bị hủy bỏ, và vào tháng 5 năm 1961, lườn tàu được bán cho hãng J.C. Berkwit Company tại New York. Nó cuối cùng được tháo dỡ tại Bilbao, Tây Ban Nha, vào tháng 6 năm 1962.

Suwannee được tặng thưởng 13 Ngôi sao Chiến đấu do thành tích hoạt động trong Thế Chiến II.


Our Newsletter

Product Description

USS Suwannee CVE 27

World War II Cruise Book

Bring the Cruise Book to Life with this Multimedia Presentation

This CD will Exceed your Expectations

A great part of Naval history.

You would be purchasing an exact copy of the USS Suwannee cruise book during World War II. Each page has been placed on a CD for years of enjoyable computer viewing. The CD comes in a plastic sleeve with a custom label. Every page has been enhanced and is readable. Rare cruise books like this sell for a hundred dollars or more when buying the actual hard copy if you can find one for sale.

This would make a great gift for yourself or someone you know who may have served aboard her. Usually only ONE person in the family has the original book. The CD makes it possible for other family members to have a copy also. You will not be disappointed we guarantee it.

Some of the headlines in this book are as follows:

  • Kamikaze Attacks
  • Collision Damage
  • Flight Deck Activities
  • Sports and Recreation
  • Crossing the Equator
  • Scenes of Tacloban
  • Yokasuka and Wakayama
  • Views of Nagasaki
  • Many Crew Activity Photos

Over 176 pictures on 86 pages.

Once you view this CD you will know what life was like on this Escort Aircraft Carrier during World War II.

Additional Bonus:

  • 22 Minute Audio " American Radio Mobilizes the Homefront " WWII (National Archives)
  • 22 Minute Audio " Allied Turncoats Broadcast for the Axis Powers " WWII (National Archives)
  • 20 Minute Audio of a " 1967 Equator Crossing " (Not this ship but the Ceremony is Traditional)
  • 6 Minute Audio of " Sounds of Boot Camp " in the late 50's early 60's
  • Other Interesting Items Include:
    • The Oath of Enlistment
    • The Sailors Creed
    • Core Values of the United States Navy
    • Military Code of Conduct
    • Navy Terminology Origins (8 Pages)
    • Examples: Scuttlebutt, Chewing the Fat, Devil to Pay,
    • Hunky-Dory and many more.

    Why a CD instead of a hard copy book?

    • The pictures will not be degraded over time.
    • Self contained CD no software to load.
    • Thumbnails, table of contents and index for easy viewing reference.
    • View as a digital flip book or watch a slide show. (You set the timing options)
    • Back ground patriotic music and Navy sounds can be turned on or off.
    • Viewing options are described in the help section.
    • Bookmark your favorite pages.
    • The quality on your screen may be better than a hard copy with the ability to magnify any page.
    • Full page viewing slide show that you control with arrow keys or mouse.
    • Designed to work on a Microsoft platform. (Not Apple or Mac) Will work with Windows 98 or above.

    Personal Comment from "Navyboy63"

    The cruise book CD is a great inexpensive way of preserving historical family heritage for yourself, children or grand children especially if you or a loved one has served aboard the ship. It is a way to get connected with the past especially if you no longer have the human connection.

    If your loved one is still with us, they might consider this to be a priceless gift. Statistics show that only 25-35% of sailors purchased their own cruise book. Many probably wished they would have. It's a nice way to show them that you care about their past and appreciate the sacrifice they and many others made for you and the FREEDOM of our country. Would also be great for school research projects or just self interest in World War II documentation.

    We never knew what life was like for a sailor in World War II until we started taking an interest in these great books. We found pictures which we never knew existed of a relative who served on the USS Essex CV 9 during World War II. He passed away at a very young age and we never got a chance to hear many of his stories. Somehow by viewing his cruise book which we never saw until recently has reconnected the family with his legacy and Naval heritage. Even if we did not find the pictures in the cruise book it was a great way to see what life was like for him. We now consider these to be family treasures. His children, grand children and great grand children can always be connected to him in some small way which they can be proud of. This is what motivates and drives us to do the research and development of these great cruise books. I hope you can experience the same thing for your family.


    スワニー (護衛空母)

    スワニーはシマロン級給油艦から改装された護衛空母4隻の内の1隻であった。最初は民間船マーケイ ( Markay, MC hull 5 ) の船名でニュージャージー州カーニーのフェデラル・シップビルディング・アンド・ドライドック社で1938年6月3日に起工し、1939年3月4日に ハワード・L・ヴィッカリー (英語版) 夫人によって進水、キーストーン・タンクシップ社によって運用された。1941年6月26日にアメリカ海軍によって取得されスワニーと改名し、艦隊給油艦 (AO-33) として1941年7月16日にジョーゼフ・R・ランノム艦長の指揮下就役した。

    大西洋艦隊(アーネスト・キング大将)で給油艦として6ヵ月間活動した後、スワニーは1942年2月14日に AVG-27 (航空機搭載護衛艦)に艦種変更される。2月21日に空母へ転換のためバージニア州ニューポート・ニューズで退役し、作業完了後8月20日に ACV-27 (補助空母)に艦種変更、1942年9月24日にジョゼフ・J・クラーク艦長の指揮下再就役した。

    1942 編集

    1ヵ月後、スワニーはハンプトン・ローズを出撃し、トーチ作戦に参加するため北アフリカ海域に向かった。途中でレンジャー (USS Ranger, CV-4) と合流したスワニーは、中央攻撃部隊とともに フェドハラ(モハメディア) (英語版) 近海を通過して北方から主目標であるカサブランカを目指した。11月8日早朝、モロッコ沖に到着したスワニーは、数日間にわたってF4F ワイルドキャットを飛ばして空中哨戒と対潜哨戒を行い、TBF アヴェンジャーはレンジャーの航空機と合同で爆撃任務に就いた。11月8日から11日にかけて繰り広げられたカサブランカ沖海戦の間、スワニーの航空機は255回出動し、戦闘行為で3機、運用上の事故で2機を喪失した。

    1943 編集

    1944 編集

    スワニーはエスピリトゥサント島からツラギ島およびクェゼリン環礁への航海を行った後、6月中旬にはサイパン島東方の海域に到着し、以後約1ヵ月半にわたってサイパンの戦いとグアムの戦いを支援した。マリアナ沖海戦が起こった6月19日の午後、対潜哨戒中のスワニーのTBF アヴェンジャーは浮上中の潜水艦を発見。爆弾4発を投下して監視していると、海面には重油が広がってきた [2] 。この潜水艦は伊号第百八十四潜水艦(伊184)だった [2] 。

    10月12日、スワニーはレイテ島攻略部隊とともにゼーアドラー湾を出撃した。この作戦にはスワニーを含めて18隻の護衛空母が参加して第77.4任務群を構成しており、司令官トーマス・L・スプレイグ少将はサンガモン ( USS Sangamon, CVE-26 ) を任務群総旗艦にしていた [3] 。任務群はさらに3つの部隊、第77.4.1任務群(通称「タフィ1」。トーマス・スプレイグ少将直卒)、第77.4.2任務群(「タフィ2」。フェリックス・スタンプ少将)、第77.4.3任務群(「タフィ3」。クリフトン・スプレイグ少将)に分けられていた [3] 。スワニーのいる第77.4.1任務群はサマール島南方海域、第77.4.2任務群はレイテ湾口、第77.4.3任務群はサマール島東方海上で、それぞれ哨戒と上陸部隊支援の任務を遂行していった。スワニーの航空機は、10月25日までヴィサヤ諸島各地に点在する日本軍拠点を片っ端から攻撃していき、またレイテ島上陸部隊の支援と、これまでと同様に空中警戒と対潜哨戒任務も行った。10月24日、第77.4.1任務群の護衛空母のうちサギノー・ベイ( USS Saginaw Bay, CVE-82 ) とシェナンゴ ( USS Chenango, CVE-28 ) は航空機の交換を行うためモロタイ島に向かい、残るはスワニーとペトロフ・ベイ ( USS Petrof Bay, CVE-80 ) 、サンガモン、サンティー ( USS Santee, CVE-29 ) の4隻となった [3] 。

    10月25日7時の少し前、第77.4.2任務群のカダシャン・ベイ ( USS Kadashan Bay, CVE-76 ) から発進した航空機が、4隻の戦艦、8隻の巡洋艦および11隻の駆逐艦、すなわち栗田艦隊を発見した。この時、栗田艦隊に近かったのは第77.4.3任務群で、第77.4.1任務群はそれよりもはるか南にいた。このため、スワニーはサマール島沖での栗田艦隊の砲撃には遭わなかった。間もなく、第77.4.3任務群を救うための攻撃隊を急遽編成して出動させる事となり、兵装を整えた上で暫時発進しつつあった。

    神風 編集

    ところが、攻撃隊発進の真っ最中であった7時40分、1時間前の6時30分にダバオを発進して北上していた [4] 、最初の神風特別攻撃隊である菊水隊、朝日隊および山桜隊が第77.4.1任務群に襲い掛かった。6機の零戦はただちに急降下で突入してきたため、対空砲火を打ち上げる暇も無かった [5] 。1機は攻撃隊を発進させたばかりのサンティーに命中。別の1機はスワニーの上空で旋回を始めた。スワニーの対空砲火はただちに応戦し、被弾したこの日本機は、スワニーの方向に45度の角度で突っ込んでいったものの、これは命中しなかった [6] 。このスワニーの対空砲火は、一時は他の護衛空母も救った。サンガモン上空で攻撃の機会を待っていた神風には、ただ1基の5インチ砲の射撃が当たってこれを撃墜し [7] 、ペトロフ・ベイへの突入を試みた神風に対しても砲火を浴びせて、ペトロフ・ベイは間一髪で命中から免れた [7] 。

    神風2機を撃墜したスワニーは8時4分頃、後方約2,500メートル上空で旋回中の新たな神風を発見した。やがて、急降下で突進してきたのでスワニーは対空砲火を浴びせかけた。神風は被弾して火を噴き、これを見たスワニーの乗員は落ちてゆく3機目の獲物に喝采を浴びせた [8] 。しかし、喝采を浴びせかけられたこの神風は次の瞬間、スワニーの後部エレベーター前方の飛行甲板に命中して直径3メートルほどの穴を空け。格納庫で爆発しておよそ7.6メートル四方の大きな穴を空けた [8] 。スワニーは火災こそすぐ消し止めたものの後部エレベーターが使用不能となり、71名の戦死者と82名の負傷者を出した [9] 。衛生班の将校であったウォルター・B・バーウェル中尉は、死傷者の状況について、次のように報告した。

    翌10月26日午後、第77.4.1任務群は神風特攻大和隊の波状攻撃を受けた。このうち、第三波が空中警戒網を突破して第77.4.1任務群上空に到達した。この時、スワニーには対潜哨戒を終えて着艦し、格納庫に収容されつつあったアヴェンジャーがエレベーター上にいた [10] 。12時40分ごろ、1機の神風はこのアヴェンジャーに体当たりして大爆発を起こした。スワニーは操舵装置の大部分が破壊され、艦内には再び火災が発生 [10] 。格納庫内にあった9機の航空機も破壊された。直後、ペトロフ・ベイに向かっていた別の神風は対空砲火に被弾しつつ針路をスワニーの方に変え、間もなく飛行甲板に命中した [10] 。火災はしばらく続いたが、最終的には鎮火した。2日間でのスワニーの戦死者は107名を数え、160名が負傷した [11] 。なお、この大和隊の攻撃に使われた零戦の一部は、10月25日に第77.4.3任務群に突入した神風特攻敷島隊(関行男大尉)の直掩機(西沢広義飛曹長ほか2名)が転用されたものだった [11] 。スワニーは10月28日にコッソル水道に立ち寄った後、11月1日にマヌス島に帰投した。その後、本格的修理を受けるために11月6日にぜーアドラー湾を出港し、西海岸に向かった。11月19日から20日にかけて真珠湾で停泊し、11月26日にピュージェット・サウンド海軍造船所に到着。スワニーの修理は1945年1月31日まで行われた。

    1945 編集

    その後12年間、スワニーはボストンで保管される。1955年6月12日に CVHE-27 (護衛ヘリ空母)へ艦種変更され、1959年3月1日に除籍された。船体は1959年11月30日にニューヨークのイスブラントセン・スティームシップ社に商船へ転換する目的で売却されたが、商船への転換は取り消され、1961年5月に同じニューヨークのJ・C・バークウィット社に転売された。スワニーは最終的に1962年6月、スペインのビルバオで廃棄された。


    CVE-27 U.S.S. Suwannee - History

    Motion Models - Escort Carriers
    Please compare these spectacular models level of detail
    compared to what other companies are selling as "museum quality".

    These are just samples of models built for other customers. We can make your ship too.
    Available in standard scales or CUSTOM SIZES to fit your needs
    Call 1-800-866-3172 or email us.

    Order # Model Description Price Scale Length
    Special Order Casablanca Class call call call
    Special Order Commencement Bay Class call call call
    Special Order USS Card, CVE-11 call call call
    Special Order USS Anzio CVE-57 call call call
    Special Order USS Corregidor CVE-58 call call call
    Special Order USS Guadalcanal, CVE-60 call call call
    Special Order USS Solomons CVE-67 call call call
    Special Order USS Kitkun Bay CVE-71 call call call
    Special Order USS Tulagi, CVE-72 call call call
    Special Order USS Gambier Bay, CVE-73 call call call
    Special Order USS Makin Island, CVE-93 call call call
    Special Order USS Lunga Point, CVE-94 call call call
    Special Order USS Bismark Sea CVE-95 call call call
    Special Order USS Attu CVE-102 call call call
    Special Order USS Cape Gloucester CVE-109 call call call
    Special Order USS Badoeng Strait CVE-116 call call call
    Special Order USS Palau CVE-122 call call call

    To order this or any other model, please call 1-800-866-3172 from 10 AM to 5:30 PM EST weekdays or send email to Joel Rosen at [email protected]

    Ask us to make any of the following CVE Ship models for you!
    Bogue class

    CVE-9 Bogue
    CVE-11 Card
    CVE-12 Copahee
    CVE-13 Core
    CVE-16 Nassau
    CVE-18 Altamaha
    CVE-20 Barnes
    CVE-21 Block Island
    CVE-23 Breton
    CVE-25 Croatan
    CVE-31 Prince William

    Sangamon Class
    Sangamon (CVE-26)
    Suwannee (CVE-27)
    Chenango (CVE-28)
    Santee (CVE-29)


    Joki alkaa Okefenokeen soilta Fargosta, Georgiasta. Sieltä se virtaa lounaaseen Floridaan, jossa se virtaa kalkkikivi­pitoisten maiden halki. Lähellä White Springsiä se kääntyy länteen, ja siihen laskevat sivujoet Alapaha ja Withlacoochee, joiden valuma-alue käsittää suuren osan eteläistä ja keskistä Georgiaa. Joen mutkitteleva osuus on Floridan Hamiltonin piirikunnan etelärajana. Myöhemmin joki kääntyy etelään lähellä Ellavilleä ja jälleen lounaiseen lähellä Luravilleä. Siihen laskee idästä Branford pian Branfordin jälkeen, minkä jälkeen joki kääntyy etelään ja laskee Meksikonlahteen lähellä Suwanneen kaupunkia.

    Joen nimen alkuperälle on esitetty useita selityksiä:

    • Jerald Milanovichin mukaan nimi Suwannee johtuu alueella 1600-luvulla toimineen espanjalaisen lähetys­saarnaajan nimestä San Juan de Guacara. Nimi olisi ensin lyhentynyt muotoon San Juan-ee, josta se olisi muuntunut nykyiselleen. verkkosivujen mukaan timucian kielessä sana Suwani tarkoittaa kaikujokea, kaislajokea, syvää vettä tai mutkittelevaa jokea. [2] mukaan "Suwanee" johtuu cherokeekylän nimestä Sawani. [3]

    Suwannee-joen seutu on ollut asuttu jo tuhansia vuosia. Ajanlaskumme ensimmäisellä vuosituhannella sen tienoilla vallitsi Weedon-saaren arkeologinen kulttuuri ja vuoden 900 aikoihin siitä kehittynyt paikallinen kulttuuri, joka tunnetaan Suwanneen laakson kulttuurina.

    1500-luvulla jokilaaksossa asui kaksi lähisukuista timucuakielistä kansaa, yustagat joen länsi- ja pohjoisutinat itäpuolella. [4]

    1700-luvulla joen varrella asuivat seminolit.

    Höyrylaiva Madison liikennöi joella ennen Yhdysvaltain sisällissotaa, ja White Springsin alueella sijainneet rikkipitoiset lähteet tulivat suosituksi terveyskylpylöinä. 1800-luvun lopulla alueella toimi 14 hotellia.

    Suwannee-joen ranta mainitaan laulajan kaipaamana kotiseutuna Stephen Fosterin vuonna 1851 kirjoittamassa tunnetussa laulussa Old Folks at Home, jossa sen nimi esiintyy muodossa Swanee River [5] , alkuperäisessä versiossa murteellisesti muodossa Swanee Ribber. [6]

    Foster itse ei ollut koskaan käynyt Floridassa eikä nähnyt Suwannee-jokea. Kun hän kirjoitti laulua ja oli saanut sen muilta osin lähes valmiiksi, hän kuitenkin tarvitsi siihen jonkin Yhdysvaltojen eteläosassa sijaitsevan joen nimen, jonka oli oltava kaksitavuinen sopiakseen laulun rytmiin. Sitä varten hän kysyi veljeltään Morrison Fosterilta, tunsiko hän jonkin sellaisen joen nimen. Yazoota ja Pee Deetä ehdotettiin, mutta Stephen Foster hylkäsi molemmat. Kun he etsivät sopivaa joen nimeä kartasta, he löysivät Suwannee-joen, jonka nimi kuitenkin oli lyhennettävä muotoon "S'wanee", jotta se sopisi rytmiin. [6] [7] Vuonna 1935 laulu julistettiin Floridan osavaltion lauluksi. [6] Kun laulun sanoja ei kuitenkaan kaikilta osin voitu pitää poliittisesti korrekteina, vuonna 1983 laulun virallisen version sanoitukseen tehtiin useita muutoksia. [6] Useilla Suwannee-joen ylittävillä silloilla on kyltti, jossa ilmoitetaan kyseessä olevan "historiallinen Suwannee-joki" ja joissa on myös laulun ensimmäisen säkeen nuotit.

    Fosterin laulusta on olemassa ainakin kaksi suomennosta, joista toisen (nimellä "Synnyinseutu") on tehnyt R. R. Ryynänen [5] ja toisen Kullervo (nimellä "Vanhempien koti"). [7] Koska laulussa esiintyvä joen nimi Swanee muistuttaa englannin kielen sanaa swan ’joutsen’, joen nimi on kummassakin, muutoin toisistaan täysin poikkeavassa, versiossa suomennettu "Joutsen­virraksi".

    Joki mainitaan myös George Gershwinin laulussa Swanee, jonka on sanoittanut Irving Caesar ja jonka teki tunnetuksi Al Jolson.

    Molemmissa lauluissa viitataan banjon soittoon ja elämään plantaaseilla, tosin sellaisena kuin ne ennen Yhdysvaltain sisällissotaa olivat tyypillisiä enemmänkin Etelä-Carolinalle kuin Etelä-Georgialle ja Pohjois-Floridalle soineen ja pienine maatiloineen.

    Don Ameche esitti Fosteria fiktitiivisessä elämäkerrallisessa elokuvassa S'wanee River vuodelta 1939.

    Floridan ympäristön­suojelu­viranomaiset, Suwanneen vesipiiri, kaupungit, liikeyritykset ja kahdeksan piirikunnan asukkaat ovat käynnistäneet Suwannee River Wilderness Trail -nimisen yhteishankkeen. Joella liikennöidään 274 kilometrin pituista laivalinjaa, joka uluttuu Stephen Foster Folk Culture Centerin valtion­puistosta Meksikon­lahdelle.

    Joen alajuoksun varrella on suojelualue, Lower Suwannee National Wildlife Refuge, jossa voi tarkkailla ja valokuvata lintuja ja villieläimiä, kalastaa tai liikkua kanootilla ja jossa pidetään myös opastettuja kävelyretkiä. Alueella on pitkospuu­polkuja ja lintu­torneja, ja myös ajoreitti on rakenteilla.

    Viime vuosina Suwanneen varrella on pidetty monia musiikkitapahtumia. Magnolia Festival, SpringFest ja Wanee on pidetty vuosittain Live Oakissa joen rannalla. Niissä ov­at esiintyneet muun muassa Vassar Clements, Peter Rowan, David Grisman, Allman Brothers Band ja String Cheese Incident.


    Watch the video: USS Suwannee Interviews - Imhoff and Sons